Xem Nhiều 11/2022 #️ Vì Sao Thầy Tướng Số Nói: Khổng Tử Trông Giống Như ‘Chó Nhà Có Tang’? / 2023 # Top 20 Trend | Misssportsvietnam.com

Xem Nhiều 11/2022 # Vì Sao Thầy Tướng Số Nói: Khổng Tử Trông Giống Như ‘Chó Nhà Có Tang’? / 2023 # Top 20 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Vì Sao Thầy Tướng Số Nói: Khổng Tử Trông Giống Như ‘Chó Nhà Có Tang’? / 2023 mới nhất trên website Misssportsvietnam.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thời Xuân Thu Chiến Quốc có rất nhiều thầy xem tướng số, nhưng nổi tiếng nhất là Cô Bố Tử Khanh. Người này rất am hiểu về thuật xem tướng, hơn nữa cách lý giải của ông cũng khác với những vị thầy tướng số khác. Có một lần, ông xem tướng cho Khổng Tử và để lại thuật ngữ “chó nhà có tang”…

Theo như cách mà Tử Cống và Khổng Tử trao đổi, thì Cô Bố Tử Khanh là người có phong cách và đặc điểm khác với thầy tướng số bình thường. Một ngày nọ, Khổng Tử đi ra khỏi nước Vệ theo cửa Đông, xe ngựa của Cô Bố Tử Khanh cũng vừa khớp tiến đến. Khổng Tử nói với học trò: “Các trò hãy tránh đi một chút, có người muốn đến tìm ta. Người này nhất định muốn xem tướng mạo ta, hãy nhớ kỹ lời mà người này nói”. 

Lúc này, Cô Bố Tử Khanh cũng nói với học trò của mình: “Các trò hãy tránh đi một chút, một vị Thánh nhân đang đi tới”. 

Khổng Tử xuống xe đi bộ, Cô Bố Tử Khanh nhìn Khổng Tử đi 50 bước, lại nhìn từ phía sau xem Khổng Tử bước 50 bước. Lúc này, Cô Bố Tử Khanh hỏi Tử Cống – người đang đứng cạnh ông rằng: “Người này làm nghề gì?”. Tử Cống nói: “Ông ta là thầy của tôi, tên là Khổng Tử, người nước Lỗ”. 

Cô Bố Tử Khanh nói: “Là Khổng Tử người nước Lỗ sao? Ta nghe danh ông ấy từ lâu”. 

Tử Cống hỏi: “Ông xem Thầy của ta như thế nào?”.  

Cô Bố Tử Khanh nói: “Ông ấy có cái trán của Nghiêu đế, mắt của Thuấn đế, cổ của Đại Vũ, miệng của Cao Đào, nhìn từ phía trước, là tướng mạo hiên ngang của bậc đế vương. Nhìn từ phía sau, vai cao, lưng gầy yếu, chỉ có điểm này cản không nổi bốn vị Thánh nhân”. 

Nghe vậy, Tử Cống chỉ biết thở dài một tiếng. Cô Bố Tử Khanh lại nói: “Ngươi buồn chuyện gì vậy? Không sợ vất vả bôn ba khắp nơi, chăm chỉ truyền giảng đạo đức mà không cầu được mất cho bản thân. Nhìn từ xa lại thấy dáng vóc của “chó nhà có tang”. Ngươi sầu lo cái gì? Sầu lo cái gì chứ?”. 

Tử Cống đem những lời này thuật lại cho Khổng Tử nghe. Khổng Tử thản nhiên không có tỏ thái độ hay ý kiến ​​gì về cách đánh giá của Cô Bố Tử Khanh, tuy nhiên ông cũng từ chối nhận câu nói “chó nhà có tang”. Khổng Tử nói: “Ta đây nào dám đảm đương?”.

Tử Cống hỏi: “Người ấy nói Thầy không ngại gian khổ vất vả, không cầu được mất cho bản thân, trò có thể hiểu được. Nhưng nói: “Chó nhà có tang” là mang ý gì? Vì sao Thầy lại nói không đảm đương nổi?”. 

Khổng Tử nói: “Chẳng lẽ trò chưa từng nhìn thấy con chó của nhà có tang sao? Xác của chủ nhân đã được đặt vào quan tài, đồ tế lễ đã bày ra và bắt đầu cúng bái rồi, nhưng con chó vẫn chạy loanh quanh tìm chủ. Chó không được phép đưa tang, nhưng vẫn đang tìm kiếm điều gì đó, muốn làm điều gì đó. Nhưng hiện tại, trên thì vua không anh minh, dưới thì không có người hiền cùng quan lại tài giỏi, vương đạo đã suy vi, quên việc giáo hóa, kẻ mạnh lấn át kẻ yếu, ỷ đông ức hiếp người, dân chúng muốn làm gì liền làm đó, không có quy phạm đạo đức ước thúc. Ông ấy nghĩ rằng Khổng Tử ta còn nghĩ cách gánh chịu trách nhiệm cải biến thế giới, có thể vì thiên hạ làm chút gì đó, thử hỏi ta sao có thể kham nổi?”.  

Theo Vision TimesSan San biên dịch

Vì Sao Khổng Tử Được Gọi Là ‘Chó Không Nhà’? / 2023

Tác giả: Nguyễn Hải Hoành

Đây là kết quả bình chọn của 42 cơ quan truyền thông, trong đó có nhiều tờ báo lớn như báo Thanh niên Trung Quốc, nhật báo Quang Minh, Phương Nam cuối tuần, báo Tân Kinh… Sách lớn ở đây là sách (thuộc lĩnh vực văn học, lịch sử …) được nhiều bạn đọc quan tâm và có ảnh hưởng lớn với họ, có giá trị quan trọng về tư tưởng, văn hóa. Một số cuộc bình chọn sách khác cũng xếp Chó không nhà ở đầu bảng, với sự nhất trí cao của các học giả tham dự bình sách.

Chó không nhà: Tôi đọc Luận Ngữ dày 390 trang do Nhà xuất bản Nhân dân Sơn Tây (Trung Quốc) xuất bản tháng 5/2007, tác giả là Lý Linh (sinh 1948), giáo sư ĐH Bắc Kinh, nổi tiếng uyên thâm trong lĩnh vực khảo cổ, giải thích từ ngữ cổ, văn bản cổ. Hai tác phẩm khác của ông xuất bản năm 2005 và 2006 đều được chọn là sách hay của năm. 

Chó không nhà lập tức gây ra một “trận động đất” trên văn đàn Trung Quốc. Tất cả chỉ vì tác giả dám bảo Khổng Tử – bậc chí thánh tiên sư bao đời nay người Trung Quốc thờ phụng – thực ra chỉ là một người bình thường, một “Chó không nhà”.

Hai vế của tên sách

Vế chính là ba chữ Táng gia cẩu (Sangjiagou) in rất to ngoài bìa. Tác giả giải thích Táng gia cẩu là chó không có nhà để về, còn gọi là chó lang thang, tiếng Anh homeless, cũng dùng để chỉ người không có nhà để về. “Bất cứ người nào ấp ủ lý tưởng mà không tìm được quê nhà tinh thần của mình trong thế giới hiện thực thì đều là Chó không nhà” – hàng chữ nhỏ này in ngay ngoài bìa sách, chắc để người đọc đỡ sốc về mấy chữ Chó không nhà.

Táng gia cẩu 喪家狗tiếng Việt lẽ ra phải dịch là “chó mất nhà”, nhưng như thế không đúng với Khổng Tử, vì cụ vẫn có khu nhà ở rất to ở Khúc Phụ đấy chứ. Vả lại “nhà” ở đây là “quê nhà tinh thần” chứ không phải nhà để ở; tác giả còn nói thêm ý: Người trí thức Trung Quốc cũng là Chó không nhà. Nguyên nghĩa Táng gia cẩu thời cổ là “chó của nhà có việc tang”, tức chó mất chủ (chữ Hán喪có hai nghĩa “táng” và “tang”), nhưng về sau dân gian dùng quen với nghĩa “táng” (mất). Từ này không có nghĩa xấu, trước đây nhà văn Vương Tiểu Ba dùng để gọi những người lang thang trong nỗi lòng cô đơn. Cũng có người trách Lý Linh sao không dùng chữ “khuyển” thanh nhã hơn chữ “cẩu”.

Vế thứ hai Tôi đọc Luận Ngữ in chữ nhỏ, muốn nói nội dung sách này rút ra từ việc đọc sách Luận Ngữ (tiếng Anh: The Analects of Confucius), chứ không phải từ các sách khác của Khổng Tử. Trước đây đã có khá nhiều sách dùng cái tên Đọc Luận Ngữ. Trong khi nhiều người chưa đọc Luận Ngữ đã có ám thị tâm lý coi đây là sách thánh hiền cao siêu, vì thế khi đọc sẽ hiểu sai Khổng Tử, suy diễn ra đủ thứ triết lý kỳ diệu và kỳ quặc, thì Lý Linh coi Luận Ngữ là một cuốn lịch sử tư tưởng, kinh điển quan trọng nhất của Nho học; ông đọc nó là để tìm một Khổng Tử chân thực, một đức Khổng sống, chứ không phải một đức Khổng người ta tạo dựng nên (nhân tạo). Ông viết: Tôi đọc Luận Ngữ là đọc nguyên điển (bản gốc của kinh điển); suy nghĩ của Khổng Tử thế nào, phải đọc nguyên tác. Mọi kết luận của tôi đều phát biểu bằng lời của chính Khổng Tử. Đây chính là lý do khiến người ta khó lòng phản bác ông. Trong sách, những lời ông viết chỉ là sự hướng dẫn đọc nguyên bản. Sách gồm hai phần:

giáo trình Lý Linh viết;

“Nguyên điển” ấy có từ mấy ngàn năm trước, viết trên thẻ tre bằng chữ cổ, văn cổ (chẳng có dấu ngắt câu, xuống dòng, toàn bộ tác phẩm viết trong một câu liền tù tì …), cực kỳ khó hiểu. Các bản Luận Ngữ ngày nay đều đã được nhiều học giả viết lại, sắp xếp lại, có thêm đủ loại dấu ngắt câu, ngoặc đơn ngoặc kép vốn không có trong văn Trung Quốc cổ. Lý Linh cả đời “kiếm cơm” bằng nghề khảo cổ, giải thích từ ngữ cổ và văn bản cổ, chuyên nghiên cứu văn tự chép trên thẻ tre khai quật từ các mộ cổ, dĩ nhiên có tiếng nói uy tín nhất trong giới nghiên cứu sách cổ Trung Quốc. Chính vì thế mà những người phản đối Chó không nhà cũng đều phải thừa nhận sách này có giá trị học thuật.

Ai nói Khổng Tử là Chó không nhà?

Trong Chó không nhà, Lý Linh viết về Khổng Tử như sau (chúng tôi tóm gọn):

Luận Ngữ chép: Tử Cống (một học trò của đức Khổng) nói Khổng Tử là thánh, ngay lúc ấy bị Khổng Tử phủ nhận. Ngài chỉ là một người xuất thân hèn mọn nhưng lại lấy các nhà quý tộc cổ (chân quân tử) làm tiêu chuẩn lập thân, một người học không biết chán, dạy người không biết mỏi, một người có đạo đức, học vấn nhưng lại chẳng có quyền thế gì, một người đi khắp nơi du thuyết, lo nghĩ thay cho tầng lớp thống trị, rát cổ bỏng họng thuyết phục chúng cải tà quy chính, gian nan phiêu bạt như một con chó lang thang không có nhà để về.

Năm 492 trước Công nguyên, đức Khổng 60 tuổi xa rời các môn đệ của mình, bôn ba đến nước Trịnh. Có người bảo Tử Cống rằng bên ngoài cổng thành có một người nửa trên có chút vẻ thánh nhân nhưng nửa dưới thì như con chó không nhà. Tử Cống nhắc lại nguyên văn câu đó với Khổng Tử, Ngài đã không khó chịu mà còn cười nói: Hình ảnh không quan trọng, nhưng bảo ta như “Táng gia cẩu” thì rất đúng.

Khổng Tử tuyệt vọng với tổ quốc mình, đi khắp các nước chư hầu, có tài mà chẳng được dùng, cuối cùng vẫn phải về sinh quán, cuối đời sống trong nỗi đau, khóc cạn nước mắt rồi chết trong nhà mình – nhưng cụ đâu có nhà (có lẽ tác giả nói mái nhà tinh thần).

Từ Khổng Tử, tôi (Lý Linh) nhìn thấy số phận của người trí thức …

Cảm nghĩ của tôi sau khi đọc Luận Ngữ là hai chữ: cô đơn. Khổng Tử rất cô đơn. Ngày nay có người mời cụ làm thầy thuốc tâm lý; thật ra tâm bệnh của cụ còn chưa được ai chữa cho. Trong sách này tôi muốn nói rằng Khổng Tử không phải là thánh; người mà bao đời vua chúa ca ngợi ấy không phải là Khổng Tử đích thực, chỉ là “Khổng Tử nhân tạo” thôi.

Dường như bây giờ nhiều người mới biết Khổng Tử tự nhận là Táng gia cẩu. Chuyện này Luận Ngữ không chép, nhưng Tư Mã Thiên có viết trong “Sử Ký” (“Tử Cống dĩ thực cáo Khổng Tử. Khổng Tử hân nhiên tiếu viết: ‘Hình trạng, mạt dã. Nhi vị tự táng gia chi khuyển, nhiên tai! Nhiên tai!”); có lẽ chỉ các học giả mới để ý tới. Lạ thay, Khổng Tử vui vẻ nhận mình là Chó không nhà, nhưng bây giờ các hậu duệ cụ lại nổi giận vì Lý Linh dám chép lại chuyện ấy! Phải chăng đây là sự khác nhau giữa quân tử với người thường?

Luận Ngữ viết gì?

Theo Lý Linh, Luận Ngữ viết mấy chuyện:

Thầy trò Khổng Tử sôi nổi bàn luận về lý tưởng và hiện thực;

Khổng Tử đi chu du các nước, có tài mà chẳng được dùng, mệt mỏi như con chó không nhà;

Sau khi thầy mất, mỗi môn đệ của thầy hùng cứ một mảng, tranh giành danh vị chính thống, song lại đồng tâm hiệp lực dựng Khổng Tử làm thánh nhân.

Các suy nghĩ thực sự của Khổng Tử là:

Phải học tập, chớ làm ruộng; học giỏi mới được làm quan, mới thực sự giải quyết chuyện đói nghèo;

Trong xử thế phải khôn ngoan giữ mình, nơi yên ổn thì đến, không yên ổn thì lánh đi, đã không dấn thân vào nơi nguy nan cũng chẳng tìm đến chỗ chết;

Có thể mưu cầu giàu sang, song giàu sang mà bất nghĩa thì chỉ là thứ phù vân;

Nghèo và giàu, hài hòa và bất an, tốt và xấu, lý tưởng và hiện thực, trị người và bị người trị, dưới bầu trời này đều là những thứ chẳng khác nhau mấy.

Gáo nước lạnh giội lên những cái đầu nóng

Chó không nhà: Tôi đọc Luận Ngữ xuất bản đúng vào lúc hàng trăm triệu người Trung Quốc từ người lớn tới trẻ con đang lên Cơn sốt Quốc học, đỉnh cao mới của phong trào phục hưng văn hóa truyền thống Trung Hoa kéo dài nhiều năm nay. Quốc học dùng để phân biệt với Tây học; hầu hết người Trung Quốc đều cho rằng nội dung chính của Quốc học là Nho học (ta quen gọi Nho giáo).

Trong cơn sốt ấy, người ta đua nhau đọc Luận Ngữ – “Vạn thế Kinh điển” của Nho giáo, tương đương Kinh Thánh ở phương Tây. Năm 2004 Khoa Trung văn ĐH Bắc Kinh nơi Lý Linh công tác cũng mở khóa học Luận Ngữ, chia 3 lớp; do nhận nhiệm vụ dạy một lớp; Lý đã đọc lại Luận Ngữ, viết giáo trình, nay in thành sách trên.

Có nhiều điều đáng nói về Cơn sốt Quốc học. Lịch sử cho thấy, khi dân trí chưa cao, nhiều phong trào quần chúng ở giai đoạn cuối thường nảy sinh những nhận thức nông nổi, ấu trĩ, nhất là khi mọi người đã “sốt”. Nhưng chẳng mấy bậc thức giả nào dám giội nước lạnh lên những cái đầu nóng ấy, bởi lẽ có sức mạnh nào đáng sợ hơn sức mạnh của quần chúng?

Phong trào phục hưng văn hóa Trung Quốc khi lên Cơn sốt Quốc học cũng có tình trạng như vậy. Cơn sốt này tăng nhiệt mạnh khi xảy ra Hiện tượng Vu Đan. Qua Vu Đan, người Trung Quốc thấy Khổng Tử từng nói nhiều câu rất hữu dụng cho họ; Luận Ngữ trở thành món chicken soup (canh dưỡng sinh) khoái khẩu ai cũng thích; Khổng Tử trở thành vị thầy thuốc tâm lý chữa bệnh cho người Trung Quốc đang bơ vơ về lý tưởng và bế tắc trước các tệ nạn của kinh tế thị trường và lối sống công nghiệp.

Trước cơn sốt ấy, hầu hết giới học thuật im lặng; tuy lúc đầu có 10 vị tiến sĩ tuyên bố chống lại Vu Đan. Sử gia nổi tiếng Chu Duy Tranh nói Vu Đan “dám giảng giải cả những điều bà không hiểu”. Song lời nói của họ chìm nghỉm giữa muôn ngàn tiếng khen ngợi Vu Đan. Nhiều học giả Trung Quốc cho rằng Cơn sốt Quốc học là một điển hình của bệnh nông nổi văn hóa; Vu Đan chỉ phổ cập văn hóa, không phải là nghiên cứu lý luận; trong giải thích kinh điển, các học giả có “trận địa” riêng, khác tầng nấc và tính chất với phổ cập văn hóa, vì thế họ tránh phê phán người khác, không muốn tiếp tay hoặc gây rắc rối cho người khác tầng nấc.

Trong cơn sốt đó, phái Tân Nho gia đã đi xa quá đáng, lại thêm sự cổ xúy vì mục đích thương mại của các đầu nậu truyền thông xuất bản từng vớ bẫm trong “Hiện tượng Vu Đan”. Quốc học trở thành công cụ kiếm tiền; tính thương mại lấn át tính văn hóa ban đầu; hậu quả có thể khôn lường. Khổng Tử được sùng bái quá mức; Luận Ngữ được đưa lên vị trí quá cao; Nho giáo lấn át các giá trị văn hóa khác như Đạo gia, Pháp gia, Phật gia…

GS Chu Học Cần (ĐH Thượng Hải) nhận xét: Khổng Tử bị nâng lên tới độ cao đáng sợ, hoàn toàn thoát ly bộ mặt vốn có của Ngài. Dư Anh Thời (giải Kluge 2007, còn gọi là giải Nobel khoa học xã hội nhân văn) nói: Tư tưởng Trung Quốc đâu chỉ có Nho gia? Chỉ nên coi Khổng Tử là người đầu tiên nêu ra giá trị tinh thần, một người rất bình thường, chớ nên trang điểm Ngài thành một người cao sâu không thể đo được. Và Lý Linh xưa nay chỉ viết những tác phẩm học thuật buộc phải lên tiếng bằng một cuốn sách viết rất công phu nhưng có cái tên thiếu vẻ học thuật Chó không nhà. Rõ ràng, gáo nước lạnh này nhằm làm hạ nhiệt cơn sốt Quốc học.

Tranh cãi

Chó không nhà tuy chỉ in 15 nghìn cuốn nhưng đã gây tiếng vang lớn, được giới văn hóa và xuất bản trân trọng đón nhận, người đọc tranh nhau tìm mua. Giới học thuật đã tổ chức một số buổi hội thảo về sách này. Tiếng nói chối tai, đơn độc của Lý Linh không hề bị nhấn chìm giữa biển người say sưa tung hô Khổng Tử.

GS Chu Học Cần nói sách này thể hiện tinh thần phê phán có suy nghĩ độc lập trong giải thích Luận Ngữ (ý nói không a dua theo phong trào có sự hậu thuẫn của chính quyền); học thuyết Nho gia giỏi lắm chỉ có chức năng đạo đức tu thân dưỡng tính mà thôi chứ không thể thay thế các giá trị phổ quát hiện đại là quan niệm chính trị dân chủ và pháp chế, lại càng không trị quốc bình thiên hạ được; chỉ có dựa vào các giá trị phổ quát ấy mới giữ được sự ổn định tinh thần trong xã hội Trung Quốc hiện nay.

Người bình sách của chúng tôi nhận định: Chó không nhà cho thấy Khổng Tử là một Đôn Kihôtê (Don Quixote, người theo chủ nghĩa lý tưởng một cách phù phiếm, xem Cervantes); đọc sách này, ta không thể còn lú lẫn mơ hồ nữa, lại càng không thể biết mà vờ lú lẫn (là sự lú lẫn của nhà trí thức); trong cơn sốt đọc kinh điển đã xuất hiện nhiều nhận thức nông nổi như coi Luận Ngữ là phương thuốc cứu đời, hoặc một thứ chicken soup tâm linh chữa bách bệnh.

Tiền Lý Quần viết: đọc Chó không nhà, nhiều người thấy được các chỗ hiểu sai hoặc chưa hiểu Luận Ngữ. Tạp chí Diễn đàn Khoa học số 10/2007 nhận xét: Sách Lý Linh là tảng thiên thạch rơi vào tấm gương tư tưởng Khổng Tử của văn hóa truyền thống Trung Quốc.

Những lời chê sách chủ yếu tập trung vào sự bất kính của Lý Linh đối với Khổng Tử, ngoài ra chưa thấy có lý lẽ nào bác bỏ được các lập luận của tác giả. Phái Tân Nho gia phản kích hăng nhất. Tưởng Khánh (tác giả thuyết đưa Nho giáo vào chính quyền) chê Lý Linh “ngạo mạn khinh miệt và sỉ nhục thánh hiền”. Trần Bích Sinh nói Lý Linh có thái độ ngạo mạn khinh đời của Đạo gia và bất mãn sâu sắc với hiện thực; Lý Linh có quan điểm giải cấu trúc Nho học một cách quá đáng. Người duy nhất viết bài phản bác là Trần Minh (GS ĐH Sư phạm Bắc Kinh, Tổng Biên tập tạp chí Nguyên Đạo). Ông viết: “Văn tài của nhà văn + tầm nhìn của nhà giải thích từ ngữ cổ + tâm trạng “Phẫn thanh” (để tình cảm chi phối lý trí, ngôn ngữ chỉ trút tình cảm mà không chú ý tình hình thực tế) = Chó không nhà: Tôi đọc Luận Ngữ”. Ông chê sách Lý Linh nói văn hóa mà chửi chính trị, trong sách chứa đựng sự hằn thù, căm ghét sâu sắc đối với tư tưởng Nho giáo, tuy sách có tính học thuật nhưng việc chọn tên sách có tính cợt nhả bất kính, khó chấp nhận.

Tranh cãi về Chó không nhà chỉ là sự tiếp diễn cuộc đấu tranh dai dẳng giữa cái gọi là phái theo chủ nghĩa bảo thủ văn hóa với phái theo chủ nghĩa tự do, hoặc phái Sùng Nho với phái Phản Nho (trước đây còn có phái chủ nghĩa Mác, nay không thấy lên tiếng). Thực chất là vấn đề đánh giá vai trò của Nho giáo, của Khổng Tử. Vấn đề này rất rộng và thú vị, nếu có dịp xin bàn sau.

Thầy Tướng Số Luận Sinh Năm 1982 Mệnh Gì, Hợp Màu Nào Chính Xác Nhất / 2023

Mọi vật chất trong vũ trụ đều được quy thành ngũ hành gồm 5 mệnh Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Vậy sinh năm 1982 mạng gì theo ngũ hành? Mệnh của người tuổi Nhâm Tuất là mệnh Thủy. Mệnh Thủy mang ý nghĩa là nguồn nước. Khi mang nghĩa tích cực thì là nuôi dưỡng, hỗ trợ còn khi mang nghĩa tiêu cực thì là hao mòn, kiệt quệ. Người tuổi Nhâm Tuất mệnh Thủy là người khôn ngoan, nhanh nhạy tuy nhiên khá nhạy cảm, từng lời nói và cử chỉ của họ đều làm mọi người cảm thấy gần gũi và thân thiện.

Sinh năm 1982 tuổi con gì? Người sinh năm Nhâm Tuất tuổi con chó, thuộc mệnh Thủy tuy nhiên đặc điểm phong thủy như hướng, màu hợp, con số hợp hay tuổi hợp với nam, nữ tuổi 1982 lại khác nhau:

Đối với mỗi tuổi đều có hướng tốt và hướng xấu, khi chọn hướng nhà, hướng phòng làm việc hay kể cả là hướng đặt giường cho tuổi Nhâm Tuất cần lưu ý chọn hướng tốt, tránh hướng xấu nhằm rước may mắn, đuổi xui xẻo, hướng tốt bao gồm:

Chọn màu hợp tuổi nam 1982 thì cần dựa vào ngũ hành sinh khắc, sinh năm 1982 mệnh Thủy vì vậy màu thuộc mệnh Kim và Thủy (do Kim sinh Thủy) là tốt cho bạn.

Để trả lời cho câu hỏi tuổi Nhâm Tuất hợp số mấy, chọn số nhà, biển số xe hay số điện thoại hợp tuổi 1982 thì cần dựa vào mệnh của tuổi. Tuổi 1982 mệnh, nên con số may mắn của tuổi 1982 nam mạng là dãy số chứa các số đem đến may mắn, tài lộc và kích hoạt nguồn năng lượng tiềm ẩn bên trong cho người sử dụng nó.

Tra ngay bảng sim hợp nam tuổi 1982 ngay tại:

Để xem tuổi hợp với nam 1982 cần xem xét theo nhiều phương diện như tuổi hợp làm ăn buôn bán, xem tuổi hợp vợ chồng, hay xem tuổi con có hợp với bố mẹ sinh năm 1982 hay không.

Nam Nhâm Tuất hợp làm ăn nhất với tuổi Nhâm Dần, Canh Tuất, nếu hợp tác sẽ đạt được nhiều thành công, thu được lợi nhuận lớn.Nếu kết hôn với tuổi Ất Sửu, Mậu Dần, Kỷ Tỵ thì sẽ dễ dàng trở nên giàu có, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc và yên ấm…..

Chọn màu hợp tuổi nữ 1982 thì cần dựa vào ngũ hành sinh khắc, sinh năm 1982 mệnh Thủy vì vậy màu thuộc mệnh Kim và Thủy (do Kim sinh Thủy) là tốt cho bạn.

Mỗi khi lựa chọn biển số xe, số nhà hay số điện thoại thì người ta thường chọn cho mình dãy số hợp mệnh, hợp tuổi nhằm mong muốn gặp nhiều may mắn và tài lộc. Mỗi chữ số đều ẩn chứa bên trong những ý nghĩa tốt, xấu riêng với từng tuổi. Con số may mắn của tuổi 1982 nữ mạng là số thuộc mệnh Thủy, sở hữu dãy số điện thoại chứa những số 0 và 1 sẽ mang lại may mắn và tài lộc cho bạn.

Tra ngay bảng sim hợp nữ tuổi 1982 ngay tại:

Để xem tuổi hợp với nữ 1982 cần xem xét theo nhiều phương diện như tuổi hợp làm ăn buôn bán, xem tuổi hợp vợ chồng, hay xem tuổi con có hợp với bố mẹ sinh năm 1982 hay không.

Nữ Nhâm Tuất hợp làm ăn nhất với tuổi Canh Thân, Ất Sửu, nếu hợp tác sẽ đạt được nhiều thành công, thu được lợi nhuận lớn.Nếu kết hôn với tuổi thì Tân Hợi, Canh Thân sẽ dễ dàng trở nên giàu có, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc và yên ấm…..

Những Điều Cấm Kỵ Khi Nhà Có Đám Tang / 2023

Đám tang là một trong những nghi lễ rất quan trọng của người dân Việt. Bao gồm nhiều quy trình của những người đang sống thực hiện đối với người vừa qua đời. Tang lễ được tổ chức ở các dân tộc trên Việt Nam và mỗi một nơi sẽ có những nghi lễ có những điểm khác nhau tuy không nhiều nhưng chắc chắn đều có những bước cơ bản tương đối giống nhau ở các người Kinh cũng như các dân tộc thiểu số khác. Để nghi lễ diễn ra trang trọng nhất, mỗi người cần tìm hiểu để có thể biết những điều kiêng kỵ trong đám tang.

Kiêng để chó hoặc mèo nhảy qua xác người chết

Trong đám tang, khi mà thi hài chưa được đặt vào quan thì những người thân sẽ thay nhau coi giữ ngày đêm. Ngoài mục đích là để thể hiện lòng thương tiếc thì điều này còn nhằm tránh việc chó mèo nhảy qua xác người mất để tránh hiện tượng quỷ nhập tràng.

Không để người đã khuất ở trần

Trước khi trút bỏ hơi thở cuối cùng người thân phải mặc quần áo đẹp cho người đã mất, không nên để họ cởi trần ra đi. Người phương Đông chúng ta rất kỹ tính trong những nghi thức khâm liệm. Nên khi người đã khuất ra đi, gia đình người thân sẽ dùng nước sạch thay rửa cơ thể cũng như thay quần áo mới cho người quá cố. Thường thì, người già đến một số tuổi nhất định sẽ dặn dò con cháu chuẩn bị sẵn áo liệm trước để các cụ có thể yên tâm ra đi.

Khi khâm liệm, tránh để nước mắt rơi xuống

Không để nước mắt rơi xuống khi khâm liệm, vì chắc chắn con cháu sẽ làm ăn khó khăn, chính vì vậy mà người khâm niệm không được khóc. Người chứng kiến dù thương xót người quá cố đến đâu thì cũng phải đứng xa một quãng để tránh nước mắt bị nhỏ vào thi hài.

Trong thời gian chịu tang, con cái không được mặc đồ lòe loẹt

Sau khi cha mẹ qua đời thì con cái cần phải chịu tang. Thời xưa người ta phải chịu tang 3 năm nhưng bây giờ đã rút ngắn lại, nhưng trong khoảng thời gian này vẫn nên chú ý, không được mặc quần áo lòe loẹt hay trang điểm đậm cũng như uống rượu hát hò.

Kiêng lấy vợ, lấy chồng khi đang để tang cha mẹ

Thời xưa, khi cha mẹ mất hầu như con cái thường phải để tang ít là ba năm. Trong thời gian đó người ta kiêng không được lấy vợ cũng như lấy chồng vì nếu không sẽ bị làng xã khinh rẻ vì tội bất hiếu với cha mẹ và tổ tiên. Ngày nay thì việc kiêng cữ không còn kỹ lưỡng như trước nhưng chắc chắn nhiều gia đình vẫn thường kiêng cưới vợ, gả chồng cho con khi chưa làm giỗ đầu cho người quá cố.

Tránh đi thăm bạn bè họ hàng trong thời gian để tang

Gia đình có đám tang thường là biểu hiện của điềm không may vì vậy mỗi người trong nhà nên tránh đi thăm hỏi bạn bè hay họ hàng trong khoảng thời gian để tang. Đây chính là một trong những điều kiêng kỵ trong đám tang mà chúng ta cần biết. Đặc biệt trong những ngày tết, thì vợ chồng hay con cái của người mới mất nên hạn chế đi chúc tết, đặc biệt kiêng đến những gia đình có người bị bệnh.

Kiêng bật loa, hò hét giải trí khi gặp tang lễ

Trong buổi tang lễ thì chắc chắn người ta thường kiêng bật ti vi cũng như hạn chế để loa đài ồn ào. Trường hợp khi nhà đám tang gần một đám cưới thì nhà có đám cưới cũng phải vặn nhỏ loa đài cũng như không biểu lộ sự hân hoan thái quá với việc hỷ nhà mình mà nên tổ chức đơn giản, gọn nhẹ hơn so với dự định ban đầu.

Kiêng động cuốc, thuổng vào mộ trong vòng cư tang

Sau đám tang ba ngày thì hầu như người ta sẽ đắp mộ kỹ lưỡng trong khi làm lễ mở cửa mả. Sau lễ này, dân gian kiêng không đắp mộ cũng như động thuổng trong vòng tang. Tục lệ này là để tránh mồ mả bị sập hay động trong thời gian áo quan và lúc thi hài đang tan rữa. Con cháu mỗi khi đến mộ thắp hương thì chỉ được lấy đất đắp vào những chỗ sụt lở hoàn toàn không được trèo lên hay động cuốc thuổng vào mộ.

Kiêng để ánh sáng mặt trời soi trực tiếp khi cải táng

Thông thường tất cả các gia đình thường có thói quen xem ngày, giờ để cải táng (sang cát). Việc cải táng luôn được thực hiện về đêm để tránh ánh sáng mặt trời vì có nhiều trường hợp thi thể sau nhiều năm vẫn còn nguyên vẹn và nếu để ánh sáng mặt trời chiếu vào thì thi thể sẽ rữa ngay và teo lại.

Mỗi người cần biết những điều kiêng kỵ trong đám tang. Mặc dù sẽ có một số điều không hoàn toàn đúng theo nhìn nhận của các nhà khoa học nhưng vì tang lễ là một hoạt động tâm linh nên bản thân chúng ta cần hiểu và tôn trọng cũng như tránh những hành động bất kính trong đám tang.

Bạn đang xem bài viết Vì Sao Thầy Tướng Số Nói: Khổng Tử Trông Giống Như ‘Chó Nhà Có Tang’? / 2023 trên website Misssportsvietnam.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!