Top 5 # Giống Chó Dữ Nhà Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Misssportsvietnam.com

Nhà Có Chó Dữ Chương 3

Thời gian nghĩ trưa ở Uông thị.

Tầng mười tám.

“Tư Nam,” Thước Nhã tò mò nhìn Tư Nam “Ngày mai bọn tôi sẽ đến nhà cậu mở tiệc nướng, cậu không có ở nhà sao?”

“Chị Thước Nhã cũng đi?”

“Đúng vậy, quản lí Đường cũng có mời tôi” Thước Nhã gật gật đầu “Tu, anh cũng sẽ đi chứ?”

“A?” Tư Nam quay đầu nhìn về phía hành lang.

“Có!” Tu cũng gật đầu “A Kha cũng sẽ đến.”

“Không thể nào?” Tư Nam lắc đầu một cái “Tôi muốn bỏ trốn a, nhưng mọi người ai cũng đều đi, vậy thì tôi bỏ trốn hình như không tốt lắm nhỉ?”

“Phải đó!” Thước Nhã cười “Nếu cậu dám chạy trốn, tôi nghĩ nhà cậu sẽ có chung vận mệnh với dãy trường thành năm đó!”

“Là sao?”

“Thì mấy cô gái trong công ty sẽ biến thành Mạnh Khương Nữ ngồi ở nhà cậu khóc lớn!”

“Gâu!” [Anh cũng muốn đến bờ biển!]

“Ai, không biết khi nào Phong Lân mới tỉnh lại đây!” Tu nhăn mặt nhíu mày nhìn về phía văn phòng tổng tài.

“Có việc?” Thước Nhã hỏi.

“Đúng vậy.” Ánh mắt của Tu hướng ra ngoài cửa sổ “Tỉnh gia không biết đã hỏi ý của Phong Lân chưa, mà dám ngang nhiên chuẩn bị hôn lễ!”

“Ý anh là hôn lễ của Uông tổng và Tỉnh Thượng Đan?” Thước Nhã trừng lớn hai mắt.

“Đúng vậy!” Tu nhíu mi, ánh mắt hướng về phía Tư Nam “Tôi thực sự không tin là Phong Lân sẽ cưới người phụ nữ đó đâu!”

“Tôi thấy Tỉnh Thượng tiểu thư cũng rất được mà.” Tư Nam tựa vào bàn Thước Nhã, tuy rằng miệng nói lời này đều là thật, nhưng trong lòng lại khó tránh khỏi thương tâm.

“Như vậy mà xinh đẹp?” Tu cười cười “Chỉ Phong Lân nói muốn phụ nữa, thì nữ nhân xinh đẹp hơn cô ta gấp mấy lần đứng xếp hàng vòng quanh Uông thị cỡ mười vòng ấy chứ?”

“Nhưng cô ta không phải là vị hôn thê sao?” Nghe Tu khoa trương, Tư Nam chỉ cười cười “Chắc bọn họ rất yêu nhau đi?”

“Tổng giám đốc mà thích cô ta thì chỉ có quỷ mới tin!” Thước Nhã bĩu môi.

“Ha ha” Tu cũng gật đầu “Phong Lân có chết cũng không thích cô ta đâu!”

“Vì sao? Có gia thế, có nhan sắc, không phải nhà giàu ai cũng thích dạng người như cô ta sao?” Tư Nam nghi hoặc nhìn hai người trước mắt.

“Gâu gâu!” [Tính ra hai người cũng rất tinh mắt!]

“Cậu xem, A Kim cũng không tin là Uông tổng sẽ thích người phụ nữ kia!” Thước Nhã cười, nhìn biểu tình của A Kim, cư nhiên thấy được một tia coi thường, đúng là một cẩu cẩu quái dị.

“Phong Lân thoạt nhìn rất đào hoa, nhưng cậu ta tuyệt đối sẽ không thích loại người mà đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu đâu” Tu giải thích “Tôi nghĩ, trong lòng cậu ta đã có người mình yêu rồi!”

“Gâu!” [Người đó chính là em đấy!] A Kim nhìn Tư Nam.

“Nga.” Lợi ích trong hôn nhân ai mà không muốn, với lại anh ấy đã có người mình yêu rồi? “Tư Nam, anh yêu em, em có yêu anh không?” Nghĩ đến những lời nói ngày hôn qua của Uông Phong lân, trái tim Tư Nam bắt đầu quặn đau, thân thể lại có chút hư không cùng ngộp thở.

“Tư Nam, cậu không khỏe sao? Sắc mặt sao lại đỏ như vậy?” Thước Nhã nhìn Tư Nam, thật lạ, sao đột nhiên lại thành thế này?!

“Tôi không sao.” Tư Nam cười cười lắc đầu “Tôi đi nhìn Phong Lân một chút, xem anh ấy có tỉnh hay không!” Nói xong xoay người đi vào văn phòng tổng giám đốc.

“Anh ấy có tỉnh lại chưa?” Tư Nam hỏi Phan Già.

Lắc đầu, Phan Già ngồi ở bàn làm việc, xoay đầu nhìn Tư Nam: “Cậu có việc sao?”

“Không có!”

“Vậy cậu trông anh ta giúp tôi một lát, tôi muốn đi mua socola.” Phan Già đứng lên “Không có socola để ăn, tinh thần thật kém.”

“Ha ha, được rồi!”

“Lát nữa tôi trở về, có cần tôi mua giùm cậu một phần?”

“Được, cám ơn!”

“Ok!” Phan Già sửa sang lại vạt áo đi rồi đi ra ngoài.

Lẳng lặng ngồi xuống, nhìn người đang thâm trầm ngủ trên giường: “Nếu như những điều anh nói là sự thật, em biết phải chấp nhận như thế nào đây? Nếu anh thực sự yêu em, em đượng nhiên sẽ nguyện ý cùng một chỗ với anh. Nhưng mà em không thể để anh rơi vào hoàn cảnh khó xử khi bị người khác chỉ trỏ, dù sao anh cũng là một nhân vật nổi tiếng, còn em thì hoàn toàn trái ngược, không ai thèm để ý.” Tư Nam nhỏ giọng khẽ nói.

Nghe được rồi nha! A Kim nãy giờ áp tai vào cửa, nghe thấy những lời nói ôn nhu của Tư Nam, liền xoay người đi vào một nơi bí mật.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang ngủ say, đầu ngón tay lướt qua đường cong tuyệt mỹ kia, ánh mắt lưu luyến nhìn đôi môi ôn nhuận khêu gợi……

“Anh rất tốt! Không tin em sờ thử xem.” Âm thanh đột nhiên vang lên, dọa Tư Nam nhảy dựng.

“Anh tỉnh?” Tư Nam vội vàng thu hồi tay lại.

“Trong phòng rất nóng sao?” Uông Phong Lân sờ sờ hai má Tư Nam “Sao mặt lại hồng như vậy?”

“A?” Tư Nam hơi lùi về sau một chút, sau đó cũng sờ sờ mặt mình “Có hồng sao?”

“Ha ha” Phản ứng sao lại đáng yêu đơn thuần như vậy chứ “Có!”

“Cái này……Tôi, tôi chỉ là giúp Phiên Gia ngồi đây một chút” Tư Nam đứng lên “Anh tỉnh rồi, vậy tôi đi……” Thân thể nhanh chóng di chuyển lại gần Tư Nam, Uông Phong Lân ôm lấy người trước mặt, cùng nhau ngã trên giường.

Uông Phong Lân ôm chặt Tư Nam, nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng đem môi ấn lên môi cậu.

“Tư Nam, tôi đã mua……” Phan Già mở cửa ra, đập vào mắt là hình ảnh hồng phấn này, liền bất động ở cửa.

“Anh……” Tư Nam một phen đẩy Uông Phong Lân ra, quay đâu lại, thì thấy Phan Già đang há hốc miệng nhìn mình “Cái kia, tôi, anh ta……”

“Các người, các người cứ tiếp tục đi!” Phan Già xoay người đóng cửa lại, tựa vào cửa, cảm giác mắt mình đã bị cái hình ảnh hồng phấn kia làm hỏng mất rồi, ban nãy là nhìn nhầm sao? Hai người kia vừa mới hôn môi……

“Em ngẩn người làm gì a?” Trên giường Uông Phong Lân nằm trên giường buồn cười nhìn Tư Nam đang đứng ngẩn người.

“Tất cả đều là tại anh!” Tư Nam cau mày “Như vậy…… Như vậy……”

“Ha ha, anh chắc chắn là Phiên Gia muội muội sẽ không tiết lộ bí mật của chúng ta đâu!” Uông Phong Lân ngồi dậy, đem Tư Nam ôm vào ngực “Thừa nhận là yêu anh đi!”

“Cái kia…… Tôi…… Này……” Nhìn bộ dạng không biết làm sao của cậu, Uông Phong Lân nhịn không được, ngoan ngoãn hôn lên đôi môi phấn nộn kia.

Nụ hôn dài chấm dứt, Tư Nam vì thiếu dưỡng khí nên khuôn mặt ửng hồng lên, lông mi dài chớp chớp mấy cái, Uông Phong Lân thật sự là bị mê hoặc bởi hình ảnh tuyệt sắc trước mắt.

“Tư Nam, sao em lại thích cúi đầu như vậy chứ?”

“Tôi……” Tư Nam ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt tràn đầy sủng nịch của Uông Phong Lân, thần kinh bắt đầu rối loạn “Em yêu anh đấy, thì sao?”

“Ha ha ha ha, cuối cùng em cũng thừa nhận rồi.” Uông Phong Lân thoải mái cười to “Chỉ cần em yêu anh là tốt rồi!”

“Có cái gì mà tốt?” Tư Nam khó hiểu nhìn hắn.

“Bởi vì anh cũng yêu em!” Uông Phong Lân thổi hơi vào cái mũi đang nhăn lại của cậu “Như vậy, chúng ta có thể cùng một chỗ rồi.”

“Sao? Cùng một chỗ?”

“Sao vậy? Em không muốn?”

“Không phải!” Tư Nam nghĩ nghĩ “Chỉ là……”

“Không phải em rất muốn như vậy sao?”

“Nào có?”

“Tư Nam, không cần lo lắng nữa, được không? Em sẽ không phá hỏng thế giới của anh, ngược lại, em còn làm thế giới của anh tươi sáng hơn.” Uông Phong Lân để ngón tay lên mặt Tư Nam vuốt ve “Tin tưởng anh, có được không?”

Ngón tay của hắn giống như là đang trấn an cùng dụ dỗ, Tư Nam thật sâu hít một hơi, khẽ gật gật đầu, lại lập tức lắc đầu: “Không đúng, thời gian chúng ta bên nhau ngắn như vậy, anh làm sao có thể yêu em được?”

“Cái này……” Uông Phong Lân giương lên khóe miệng cười “Nhiều năm trước, anh đã cứu một tiểu mỹ nhân và một cẩu cẩu, sao đó anh liền thích người đó, sau này lại biết mỹ nhân đó là nam, anh cũng liều mạng mà yêu người nam nhân này!”

“Ân?” Tư Nam khó tin nhìn hắn “Thật sự?”

“Ha ha.” Cười mà không nói, tạm thời không nên kể cho em ấy nghe về cuyện A Kim, dù sao chuyện đó cũng rất hoang đường “Tư Nam, anh chỉ cần em tin anh, anh thật tâm yêu em, chúng ta yêu nhau thì có gì mà không đúng, cho nên, em phải mạnh mẽ lên, được không?”

“Ân.” Tư Nam gật đầu, cậu cảm thấy cảnh trước mắt cứ như đang mơ vậy.

“Tuy rằng anh rất muốn ở riêng với em, nhưng mà, bây giờ anh có việc phải làm.” Nghịch mái tóc mềm mại của cậu, Uông Phong Lân nhìn về phía cửa “Giúp anh kêu Tu và Thước Nhã vào đây, được chứ?”

“Được.” Tư Nam đứng lên.

“Khoan đã” Uông Phong Lân giữ cậu lại “Em có muốn ở trong đây một chút, rồi mới ra ngoài không?”

“Hửm?”

“Mặt em vẫn còn rất hồng nga!”

“Vậy sao!” Vuốt vuốt mặt mình, ánh mắt Tư Nam lưu chuyển không thèm nhìn người nằm trên giường đang tươi cười sủng nịch, chỉ đối diện với cửa hít sâu một chút.

Tò mò quá! Tu nhìn Tư Nam: “Tư Nam, cậu bị bệnh?”

“Không có!” Tư Nam nhanh chóng lắc đầu.

“Nếu không thoải mái thì nghỉ ngơi một chút đi.” Tu nhìn vào bên trong, thấy Phan Già đang nhàm chán ngồi ở cửa, khóe mắt thi thoảng lại ngắm Tư Nam.

“Tôi thật sự là không có gì! Phong Lân đã tỉnh, muốn anh và Thước Nhã vào trong.”

“Hảo.” Tu gật gật đầu, đẩy cửa phòng nghỉ ra thì thấy Uông Phong Lân đang ngồi trên giường ngây ngô cười “Phong Lân, cậu không bị gì chứ?”

“A?” Uông Phong Lân ngẩng đầu, thu liễm lại mạt tươi cười hạnh phúc, thay bằng cái mỉm cười của thường ngày “Tôi rất tốt, tốt đến nỗi không thể tốt hơn. Hôm nay có chuyện gì muốn nói với tôi không?”

“Có! Đây là báo cáo, bên Tỉnh Thượng gia cùng phụ thân cậu đã chuẩn bị hôn lễ cho cậu và Tỉnh Thượng Đan” Tu cảm thấy Uông Phong Lân có chút không bình thường, mặc dù thường ngày vị đại nhân này đều mỉm cười, nhưng hôm nay tựa hồ là xuất phát từ nội tâm.

“Nga? Vậy cứ để bọn họ chuận bị đi! Dù sao, cũng không lấy tiền của chúng ta.”

“Uông tổng, anh thực sự kết hôn với cô ta sao?” Thước Nhã không biết vì cái gì khi mình hỏi câu này, khoé mắt không nhịn được hướng về phía Tư Nam.

“Cô cảm thấy có khả năng sao?” Uông Phong Lân cười cười, ánh mắt cũng nhìn Tư Nam.

Tư Nam thấy vậy liền đi đến bên cạnh cửa sổ, đưa lưng về phía mọi người, nhìn ra bên ngoài.

“Chắc là không?” Thước Nhã liếc Tu một cái “Ha ha, ban nãy Tu nói là anh đã có người mình yêu rồi.”

“Đúng vậy.” Uông Phong Lân cũng không kiêng dè, trực tiếp gật đầu “Hơn nữa, tôi sẽ yêu em ấy cả đời, nguyện không tách rời”

“Em ấy sẽ nghe thấy.” Uông Phong Lân cười cười “Tu, bất luận bên kia có làm ra động tĩnh gì, thì chúng ta cũng không cần đáp lại.”

“Tại sao?” Tu nhíu mày.

“Hừ, muốn bắt tôi đi theo con đường mà họ bày ra? Rồi tôi sẽ cho họ biết, ‘lấy giỏ trúc múc nước; công dã tràng’ là như thế nào.” Ánh mắt lại nhìn về phía Tư Nam đang đứng bên cửa sổ “Công ty chúng ta gần đây có tổ chức hoạt động gì hấp dẫn không?”

“Có, là hoạt động bình dân.” Tu trả lời.

“Nga?” Đến nhà Tư Nam mở tiệc nướng chứ gì, tôi đương nhiên là biết rồi! Hại tôi không thể đi bờ biển được.

“Quản lí Đường ở bộ phận tuyên truyền, cũng là ca ca của Tư Nam, mời chúng ta đến nhà Tư Nam mở tiệc nướng?” Thước Nhã trả lời.

“Tư Nam? Tôi cũng muốn đi!” Uông Phong Lân nhìn bóng dáng Tư Nam, không biết em ấy suy nghĩ cái gì nhỉ?!

“Hả?” Tư Nam quay người lại, đối diện với ánh mắt sáng ngời của Uông Phong Lân “Ngày đó anh sẽ tỉnh lại sao?”

“Anh cũng không biết!” Chỉ cần anh ở nhà em, vậy thì anh có thể dễ dàng cùng A Kim trao đổi thể xác rồi.

“Phong Lân, lỡ như cậu bất tỉnh thì sao, tôi nghĩ cậu không nên đi” Tu lãnh tĩnh nói.

“Không sao đâu!” Uông Phong Lân tiếp tục nhìn Tư Nam “Nếu tôi hôn mê, thì có thể nằm trên giường Tư Nam ngủ a!” Giường của em ấy rất thoải mái đó!

“Anh nói thật?” Tư Nam khó có thể tin nhìn người nằm trên giường.

“Thật!” Đôi mắt Uông Phong Lân chớp chớp vài cái, mím môi, làm ra vẻ đáng thương “Đi mà, mang anh đến nhà em đi!”

Thước Nhã cảm thấy cằm của mình đang chịu tác dụng của lực hút trái đất, xém chút nữa là trật quai hàm.

“Như vậy sẽ làm phiền người khác đó!” Tu than thở.

“Được rồi! Vậy thì cứ đến đi!” Tư Nam gật đầu, anh ấy muốn cái gì đây? Cư nhiên ở trước mặt Tu và Thước Nhã lại làm nũng với mình!

“Tư Nam, em là tốt nhất!” Uông Phong Lân cười tươi như hoa.

Lúc này, cái cằm của Tu cũng đã thân thiết cảm nhận được lực hút của trái đất.

“Tu, cậu có biết số sản phẩm mạch điện Mini của công ty chúng ta là nhập từ công ty nào hay không?” Uông Phong Lân biểu tình lập tức trở nên nghiêm túc hỏi Tu.

“Là Tỉnh Thượng!” Tu trả lời.

“Ân” Uông Phong Lân gật đầu, nếu không phải nhờ vào thân phận của A Kim, chắc hắn sẽ vĩnh viễn không biết trong công ty có nhiều bí mật như thế! “Cậu mau cho người đi điều tra một ít tư liệu của số sản phẩm đó!”

“Đã biết” Tu gật đầu đáp ứng, ngay cả lúc hôn mê mà cũng phát hiện ra vấn đề, thật sự là bội phục Uông đại nhân nga.

“Mang cẩu cẩu nhà tôi đi?” Đường Tư Viễn nhìn mỹ nữ trước mắt “Không được! A Kim đã mười ba tuổi, không thể giao phối được nữa.”

“Nhưng mà, A Kim thông minh như vậy, có A Kim làm ba ba, mấy cẩu cẩu nhỏ nhà tôi cũng sẽ rất thông minh đó!” Mỹ nữ Thiên Thiên của bộ phận ngoại giao chống tay trên bàn Đường Tư Viễn, trước ngực là hai cái bán cầu làm Đường Tư Viễn muốn phát hoảng.

“Không được!” Tiểu Thanh bưng cà phê tiến vào “A Kim là một soái cẩu cẩu thông minh, mấy con cẩu bình thường làm sao xứng đáng với nó?”

“Nhưng mà Coco nhà tôi cũng là loại cầu lông vàng!” Thiên Thiên nói.

“Tóm lại là không được!” Tiểu Thanh lắc đầu.

“Đúng, không được!” Đường Tư Viễn cũng lắc đầu, bất quá, không biết A Kim cùng Coco day dưa sẽ ra hình dạng gì nhỉ? Vì cái gì mình lại chờ mong nhìn thấy bộ dáng A Kim lúc đó như vậy chứ?

“Quản lí Đường……” Thiên Thiên bắt đầu phóng điện, nháy mắt với Đường Tư Viễn.

“Như vầy đi, cô có thể mang A Kim đi, nhưng mà nếu A Kim mất hứng, thì cũng đừng có trách tôi.” Đường Tư Viễn làm bộ không phát hiện ra tia điện cao thế kia “Dù sao thì A Kim cũng chỉ nghe lời một mình Tư Nam”

“Hảo, tôi sẽ cẩn thận.” Để lại một kilowat điện lực, Thiên Thiên quay đầu, bỏ người chạy lấy cẩu.

Tiểu Thanh oán niệm: “Quản lí Đường, nhân phẩm của anh thực kém!”

“Làm sao vậy?”

“Chỉ vì hai cái bán cầu vô dụng kia, liền đem trinh tiết của A Kim bán đứng!”

“Trinh tiết?” Đường Tư Viễn bắt đầu xem thường “A Kim đã mười ba tuổi, còn trinh tiết á? Sớm duyệt qua vô số cẩu cẩu rồi!”

“Hừ!” Tiểu Thanh cầm lấy ly cà phê, “rầm” một tiếng, đặt mạnh lên bàn Đường Tư Viễn, bỉu môi xoay người đi ra ngoài.

“Vì A Kim mà phát giận?” Đường Tư Viễn thở dài, vì sao mà ai gặp qua A Kim đều trở nên quái dị như thế này!

Nhà Có Chó Dữ Chương 4

“Sao? Em nói tối nay Uông tổng sẽ qua đêm ở nhà chúng ta?” Đường Tư Viễn trừng Tư Nam, lại nhìn cái kia vẻ mặt đang vô cùng đắc ý của A Kim.

“Ân!” Tư Nam gật đầu “Em đã gọi điện cho mẹ nói về chuyện này.”

“Vậy Uông đại nhân kia sẽ ở phòng nào?”

“Anh ấy nói muốn ở phòng của em” Tư Nam trừng mắt liếc A Kim bên cạnh một cái “Nói có em chăm sóc, anh ta mới cảm thấy an toàn.”

“Có cảm giác an toàn với em á?” Đường Tư Viễn thực sự không hiểu cái vị Uông tổng kia đang muốn làm cái gì nữa, đệ đệ mình xinh đẹp hơn cả nữ sinh, dáng người có chút đơn bạc, làm sao bảo vệ nổi cho cái tên cường tráng kia? Cùng Tư Nam ở chung một chỗ thì an toàn chỗ nào? Trừ phi là gặp phải mấy tên háo sắc, mấy tên đó chắc chắn sẽ xâm phạm Tư Nam trước, vậy thì người ở bên cạnh mới có chút an toàn được.

“Ca, anh nghĩ đi đâu vậy?”

“Không có gì! Ý nghĩ của Uông đại nhân, người thường như chúng ta quả thật không thể hiểu được!” Đường Tư Viễn nhún nhún vai.

“Ha ha” Tốt nhất vẫn là không nên hiểu, cái tên sắc lang này thực chất chỉ chờ tới buổi tối rồi ăn đậu hủ của mình mà thôi, đương nhiên là mấy lời này không nên nói cho ca ca nghe “Em về làm việc đây!”

“Nhưng mà, vậy tối nay A Kim sẽ ngủ ở đâu? Bình thường không phải nó đều ngủ trên giường sao?” Đường Tư Viễn nhìn vẻ mặt đắc ý của A Kim, không được a, căn cứ vào tính chiếm hữu của A Kim, nó làm sao có thể để người khác chiếm vị trí của mình?

“Giống nhau thôi!” Tư Nam phất tay, xoay người đi ra ngoài.

“Giống nhau?” Đường Tư Viễn vò tóc, đã lâu ròi chưa có việc nào mà làm y khó hiểu đến như vậy, tổng tài cùng A Kim giống nhau? Xem ra chỉ có đệ đệ thiên tài của mình mới đối xử với Uông tổng giống với A Kim!

Trên hành lang.

“Đường tiên sinh!” Là mỹ nữ Thiên Thiên của bộ phận ngoại giao, tay cầm văn kiện đi đến gần Tư Nam “Thật trùng hợp nha!”

“Phải” Tư Nam lễ phép cười cười.

“Gâu!” [Có cái gì mà trùng hợp chứ?] Ở hành lang công ty gặp được đồng sự mà gọi là trùng hợp á?

“A Kim hảo đáng yêu!” Thiên Thiên ngồi xuống định sờ đầu cẩu cẩu, ai ngờ đại cẩu lại lắc mình một cái, làm cho cô ta ngã bẹp xuống đất.

“Thực xin lỗi!” Tư Nam giúp Thiên Thiên đứng dậy, thay cô nhặt đống văn kiện rớt trên sàn nhà “A Kim không thích người khác chạm vào nó.”

“Không sao” Thiên Thiên bị nụ cười của Tư Nam làm cô xém chút nữa là hôn mê, sau đó lập tức hồi phục tinh thần, dùng nụ cười điện lực đáp lại Tư Nam.

“Tôi phải đi trước rồi!” Tư Nam đối nàng gật đầu, xoay người đi lên cầu thang.

“Đường tiên sinh, cậu không đi thang máy sao?” Thiên Thiên ở phía sau hỏi.

“Chỉ có hai tầng, đi thang bộ sẽ tiện hơn.” Tư Nam trả lời, A Kim gắt gao bám theo sau.

Nhìn một người một cẩu biến mất ở góc hành lang, Thiên Thiên lắc đầu, sao lại có người đẹp như vậy chứ, giống như một bức tranh biếm họa vậy. Nhất định phải làm cho cẩu cẩu nhà mình xứng đôi với A Kim, vậy thì mình mới có cơ hội tiếp cận Tư Nam. Tưởng tượng đến hình ảnh hai người hai cẩu, quả thực là rất hài hòa!

“Gâu gâu!” [Em thích cô ta sao?] A Kim phía sau Tư Nam phát ra nghi vấn.

“Câm miệng, em nghe không hiểu anh đang nói cái gì!” Tư Nam lườm hắn một cái “Chờ tới ngày mai rồi cùng giao phối với cẩu cẩu nhà cô ta đi!”

“Ẳng ô……” [Không cần!] Nếu giao phối, anh chỉ muốn cùng em giao phối thôi, Uông Phong Lân nghĩ. Nhìn Tư Nam đang đi lên lầu, cái mông trắng tuyết kia quả thực là rất hấp dẫn, muốn nhào lên ôm nó quá đi! Đáng tiếc, bây giờ mình vẫn là A Kim, vẫn là nên đợi mình thoát khỏi hai cái tháng này! Hành lang vắng vẻ như vậy, nếu…… Nghĩ tới hình ảnh mình đè Tư Nam ở trên cầu thang, sau đó điên cuồng luật động, A Kim rất không có tiền đồ mà để lại một đống máu mũi “Gâu!” [Cứu anh với!]

Tư Nam quay đầu lại, thấy A Kim chảy một đống máu mũi, từ trong túi quần lấy ra một cái khăn giúp nó chà sát: “Anh đừng có nghĩ đến mấy chuyện kia được không hả? Bằng không sẽ ảnh hưởng đến cơ thể đó!”

“Gâu!” [Anh sẽ không nghĩ nữa!] Không nghĩ, nhưng anh có thể làm, ngay lúc Tư Nam giúp hắn lau máu mũi, vươn nhanh đầu lưỡi, liếm liếm hai má Tư Nam.

“Anh thật nhàm chán!” Tư Nam nhăn nhăn mũi, xoay người tiếp tục đi lên lầu “Nếu anh còn nhàm chán như vậy, về sau mỗi tối đừng hòng ngủ chung với em!”

“Gâu!” [Đừng mà!]

“Anh đúng là thích ngủ, em còn rất nhiều công việc cần phải làm, nhanh lên một chút!” Tư Nam chuẩn bị đẩy cửa cầu thang ra, xoay đầu lại nhìn A Kim, đem cái tên bá đạo kia trở thành sủng vật mà khi dễ, thực sự là rất thích nha!

“Người nào cũng không gặp? Cô có biết tôi là ai không hả?” Tư Nam vừa đẩy cửa cầu thang ra, chợt nghe thấy tiếng gào của một nữ nhân kiêu ngạo.

“Thực xin lỗi, Tỉnh Thượng tiểu thư.” Âm thanh của Thước Nhã nghe rất bình tĩnh “Tổng giám đốc đang nghỉ ngơi, cho dù lão tổng có đến đây, Uông tổng cũng sẽ không gặp.”

Tư Nam nheo mắt lại nhìn A Kim bên cạnh, thanh âm nho nhỏ: “Vị hôn thê của anh đến đây?.”

“Đi thôi!” Tư Nam đi qua hành lang, đối với trạng thái của Thước Nhã và Tỉnh Thượng Đan xem như không thấy mà tiêu sái bước vào phòng tổng tài.

“Này, cậu!” Nhìn thấy Thước Nhã không có bất kì phản ứng nào với mình, Tỉnh Thượng Đan liền chuyển hướng sang Tư Nam “Mang tôi vào phòng tổng tài của các người!.”

Tư Nam dừng lại, quay đầu nhìn cô ta, đột nhiên tươi cười.

Tỉnh Thượng Đan trong nháy mắt có chút thất thần, sao lại có người cười lên sáng chói như mặt trời như vậy? Nhưng ngay lập tức, cô ta chợt nhớ đến việc quan trọng hơn: “Cậu là trợ lý mới của Phong Lân? Tôi nói cho cậu biết, tôi và Phong Lân sắp kết hôn, cho nên……”

“Tôi biết, cô muốn gặp Uông tổng sao?” Tư Nam vẫn duy trì bộ dáng đáng yêu tươi cười ” Chị Thước Nhã, cứ để Tỉnh Thượng tiểu thư vào đi!”

“Hả?” Thước Nhã nhìn về phía Tư Nam, không hiểu được ý của cậu.

“Nếu, cô có bản lĩnh đánh thức anh ta, thì cô cứ vào!” Tư Nam nhún nhún vai “Đúng lúc, tôi có chuyện muốn nói với Uông tổng, nếu anh ta không tỉnh lại, thì đúng là phiền toái.”

“Gâu gâu!” [Em có ý gì vậy?] A Kim ngửa đầu nhìn Tư Nam, vì cái gì mình lại cảm thấy đôi mắt cùng nụ cười sáng bừng kia lại có vài tia nguy hiểm nhỉ?

“A Kim, đi mau, tao còn có văn kiện cần xử lý.” Tư Nam nói xong đi về phía văn phòng của mình.

“Ẳng!” [Hảo.] Không cần để ý tới cô ta là tốt rồi, cô ta cũng chẳng dám giở trò gì quá đáng đâu.

“Gâu gâu!” [Em muốn anh gặp cô ta?]

“Không biết anh đang nói cái gì, đừng kêu nữa.” Tư Nam ngồi xuống vị trí của mình “Thay vì để cho cô ta nháo cùng Thước Nhã ở ngoài ban công, không bằng cứ để cho cô ta vào phòng nói những lời yêu thương gì gì đó với anh! Dù sao có nói thì cũng như chưa nói thôi.”

“Gâu gâu!” [Em thật thông minh nga!] Tuy rằng mình có nịnh nọt cỡ nào em ấy cũng nghe không hiểu, nhưng mà mình vẫn muốn khen ngợi.

“Em nghĩ, cô ta cũng sẽ không uy hiếp tính mạng của anh đâu?” Tư Nam suy nghĩ “Nói như thế nào thì cô ta vẫn mong muốn được gả cho anh.”

Gật gật đầu, điểm ấy chắc chắn là có, Uông Phong Lân đương nhiên biết Tỉnh Thượng Đan có bao nhiêu mong ước muốn gả cho mình.

“Bằng không, anh đi giám sát cô ta đi?” Tư Nam cười cười nhìn cẩu cẩu đang quỳ rạp trên mặt đất.

Lắc đầu. Anh mới không đi đâu! Nghe cô ta lầm bầm thì sao ngọt ngào bằng em được? Ngay cả nhíu mày cũng đáng yêu như vậy! Nhìn thế nào cũng thấy ngon miệng!

“Không được chảy nước miếng!” Tư Nam cho hắn ánh mắt cảnh cáo, người này có lầm hay không a, quỳ trên mặt đất nhìn mình mà cũng chảy nước miếng, chẳng lẽ mình rất giống cá chiên của mẹ làm sao?

“Ô ~” Còn dám nói anh? Ai bảo em đáng yêu như vậy chứ!

“Cô muốn làm gì?” Cách vách truyền đến âm thanh của Phan Già!

Tư Nam đứng lên: “Đi xem nào!”

Vì thế đại cẩu cẩu dẫn đầu vọt tới phòng tổng tài.

Tỉnh Thượng Đan trừng Phan Già: “Tôi là vị hôn thê của Phong Lân, ở riêng cùng anh ấy cũng không được hay sao?”

“Đương nhiên không được!” Phan Già không chịu thua mà trừng lại “Anh ta là quản lí của tôi, cho nên chỉ cần Uông tổng ngủ, tôi phải luôn luôn ở bên cạnh!”

“Đây là chủ ý của cô thì có! Cô đừng hi vọng làm như vậy thì có thể một bước lên mây, trở thành phụng hoàng!”

“Hình như cô mới vọng tưởng cái này đi?” Phan Già khinh thường trợn mắt “Nhìn lại quả thực là không giống người mà!”

“Cô nói cái gì?” Tỉnh Thượng Đan thực sự rất muốn tát Phan Già ngay tại chỗ.

“Tốt nhất là cô không nên cử động!” Phan Già cười lạnh một tiếng “Nếu cô dám đánh tôi, tôi cam đoan người bị thương chính là cô, với lại cô đừng mong mà chữa trị!”

“Cô có ý gì?”

“Không có gì a! Chỉ cần bệnh viện Ngô thị của chúng tôi không thu bệnh nhân như cô, thì chẳng có bệnh viện nào có lá gan dám thu nhận cô đâu.” Phan Già trên mặt hiện lên rõ vẻ khinh miệt.

“Gâu gâu!” [Phụ nữ cãi nhau thật đáng sợ!] A Kim nhìn về phía Tư Nam.

“Ai, các ngươi ồn như vậy, sẽ đánh thức Uông tổng đó!” Tư Nam ra vẻ hảo tâm nhắc nhở hai nữ nhân trước mắt, ánh mắt lại nhìn về phía đại cẩu cẩu, ý bảo hắn tự mình xử lý việc này.

Quả nhiên chỉ chớp trong mắt, A Kim liền chuồn mất.

“Cô, cô……” Tỉnh Thượng Đan nghiến răng nanh khanh khách, nhưng mà cô ta cũng phải thừa nhận, tiểu hộ sĩ trước mắt này nói rất đúng. Nếu bệnh viện Ngô thị không chịu tiếp nhận mình, thì chỉ sợ một vết đứt tay nhỏ, cũng không có cái bệnh viện trong hành phố này dám chữa trị cho mình.

“Hừ!” Phan Già đắc ý ngồi xuống bên giường Uông Phong Lân.

“Các người đang làm cái gì trong này?” Uông Phong Lân đột nhiên mở to mắt.

“Phong Lân!” Âm thanh ngọt ngào nũng nịu.

“Sao cô lại ở đây? Ai cho cô vào?” Giả vờ làm bộ dáng lạnh lùng không biết gì.

Tư Nam đứng ở cửa, vẻ mặt xem kịch vui, nhấc tay lên: “Là tôi cho Tỉnh Thượng tiểu thư vào, nhìn bộ dạng của cô ấy thật đáng thương.”

“Phong Lân, em muốn đến đây chăm sóc anh!” Tỉnh Thượng Đan giả vờ nhu nhược, cái hình ảnh hung dữ ban nãy đã biến mất tăm “Nhưng y tá của anh lại không cho em vào.”

“Thì sao? Đó vốn là trách nhiệm của cô ấy mà.” Uông Phong Lân ý bảo Phan Già ngồi xuống, khóe mắt liếc Tư Nam, cô ta đáng thương? Cái vẻ mặt hung hãn kia thì làm sao đáng thương được? Bất quá lúc bị Phan Già chỉnh thì có chút buồn cười.

“Nhưng……” Tỉnh Thượng Đan còn muốn nói cái gì đó, thì bị lại.

“Không có nhưng gì cả” Uông Phong Lân ngồi thẳng dậy “Không có việc gì thì cô đi về đi!”

“Phong Lân, em là lo lắng cho anh……”

“Tôi rất tốt, không cần cô lo lắng.” Uông Phong Lân không kiên nhẫn phất tay “Cô tới thăm tôi, nhưng lại cùng cùng y tá của tôi cãi nhau, đây là muốn tôi không thể nghỉ ngơi?”

“Không phải, không phải!” Tỉnh Thượng Đan còn muốn giải thích.

“Phải đó!” Phan Già quay lại chỗ ngồi “Rõ ràng là cô ta tới để quấy rối.”

“Em không có, Phong Lân ……” Âm thanh cực kì buồn nôn, làm cho người nghe có cảm giác không thoải mái.

“Được rồi! Cô trở về đi!” Uông Phong Lân nhìn về phía Tư Nam “Tôi còn có công việc, Phan Già, bảo Kiệt Nhĩ đưa Tỉnh Thượng tiểu thư xuống lầu.”

“Ân.” Phan già gật đầu.

“Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt nga!” Tỉnh Thượng Đan lưu luyến, có chút ngập ngừng bước ra ngoài, đi qua bên cạnh Tư Nam, kìm lòng không được liếc cậu một cái, quả thật là xinh đẹp, đúng là không công bằng!

Phan Già đi ra ngòai, đóng cửa phòng lại.

“Cô ta biết hôm nay Tu không có ở đây sao?” Uông Phong Lân nhu nhu thái dương “Bình thường có khuôn mặt than của Tu ở đây, đúng thật là hữu dụng!”

“Ha ha.” Tư Nam đi tới bên giường ngồi xuống “Anh đem Tu biến thành siêu nhân để đối phó sao?”

“Cũng không sai biệt lắm.” Uông Phong Lân ôm thắt lưng Tư Nam “Bất quá, anh còn biết bí mật của y đó.”

“Là cái gì?”

“Cái người bạn tốt của em, trinh thám đại nhân A kha ấy, là một đôi với Tu!”

“Gì?” Tư Nam trừng lớn hai mắt che miệng lại “Thật sự?”

“Ân!” Uông Phong Lân cười đến gian trá “Là A Kim nghe lén đó nha, lần đầu tiên của bọn họ là do Tu dùng sức mạnh ép buộc A Kha đó.”

“Không phải chứ?” Tư Nam khó tin lắc đầu,”Tuy rằng dáng người A Kha hơi nhỏ con một chút, nhưng mà thân thủ lại bất phàm, người bình thường tới gần cậu ấy chắc chắn sẽ bị đánh a!”

“Vậy sao lại rơi vào tay Tu được nhỉ?” Uông Phong Lân cười, ngón tay xẹt qua môi Tư Nam “Không biết lần đầu tiên của chúng ta sẽ như thế nào ha?”

“Sao tự nhiên anh lại nói đến chúng ta?” Tư Nam chụp lấy tay hắn “Hình như hôm nay anh tỉnh dậy hơi lâu rồi đó?”

“Ừ nhỉ!” Uông Phong Lân gật đầu “Đều là tại người phụ nữ đáng ghét kia!”

“Được rồi!” Tư Nam chủ động hôn lên trán Uông Phong Lân một cái “Anh ngủ tiếp đi! Em còn rất nhiều việc phải làm. Tu hôm nay đi kí bản hợp đồng kia rồi, sau này công việc sẽ ngày càng chồng chất.”

“Anh biết em bận rộn!” Uông Phong Lân ngoan ngoãn nằm lên giường “Vậy buổi tối anh đến nhà em như thế nào đây?”

“Không phải Tu đã sắp xếp hết rồi sao?”

“Ai, anh sẽ bị người ta khiêng đi, nhưng anh vẫn muốn tự mình đi vào cửa! Dù sao thì đây cũng là lần đầu anh gặp mẹ vợ mà!”

“Mẹ vợ cái đầu anh!” Cho hắn một cái tát ôn nhu “Em thấy, anh nên bị khiêng đi là tốt nhất!”

“Sau đó em sẽ đem anh hôn tỉnh, giống như trong truyện cổ tích vậy đó! Công chúa hôn tỉnh hoàng tử……”

“Hình như người ngủ mới là công chúa nha!?” Tư Nam bĩu môi, thật không biết trong đầu người này chứa cái gì nữa.

“Được rồi, vậy thì hoàng tử hôn hoàng tử tỉnh dậy, được rồi chứ?” Hắn nhanh chóng vuốt ve cặp chân mày đang nhíu lại của cậu “Vậy tối nay em sẽ tắm cho anh, hay là tắm cho A Kim đây?!”

“Đầu anh chỉ chứa những cái này thôi sao?” Tư Nam mặt nhăn nhíu mày.

“Ha ha, vậy cuối cùng thì em tắm cho ai, hửm?” Uông Phong Lân vẻ mặt mong chờ.

“Tới đó rồi tính!” Tư Nam đứng dậy, cười cười nhìn người nằm trên giường “Anh không nói em cũng không nhớ. Anh đã xem hết toàn bộ thân thể trần trụi của em, nhưng em vẫn chưa thấy của anh.”

“Hừ, ai mà thèm!” Cho hắn cái ánh mắt cảnh cáo “Còn nữa, anh có nghĩ tới, buổi tối nếu anh hôn mê, sau đó ngủ trên giuòng em, thì A Kim phải làm sao đây?”

“Cái này……” Nói cũng là phải, nếu hôn mê, thì sẽ biến thành một Uông Phong Lân vô tri vô giác nằm trên giường ngủ, vậy còn A Kim hoạt bát có thể ăn đậu hủ nộn nộn của Tư Nam như mình đây, thì sẽ ngủ ở đâu? “Vậy thì lúc anh hôn mê, đưa anh đến phòng dành cho khách đi!”

“Ân!” Tư Nam gật gật đầu”Hiện tại anh ngủ tiếp đi.”

“Hảo.” Lại nằm trở về “Buổi tối anh sẽ cởi sạch cho em xem nga!”

“Ai cần?!” Nhăn mặt nhìn hắn, Tư nam làm mặt quỷ, xoay người đi ra ngoài.

Giải Mã: Chó Lạ Chạy Vào Nhà Là Điềm Dữ Hay Điềm Lành?

Chó lạ vào nhà là điềm dữ hay lành?

Thông thường, việc có chó lạ chạy vào nhà thường được coi là điềm lành. Đây là báo hiệu cho việc người trong nhà sẽ gặp may mắn hoặc tài vận sẽ đến cho mọi người trong cuộc sống. Tuy nhiên, không phải bất cứ loài chó nào đến nhà chúng ta cũng là loài chó mang lại điềm tốt. Có 1 số loài nếu vào nhà sẽ báo hiệu những điềm xấu, ta nên cảnh giác và đề phòng.

Chó lạ màu vàng vào nhà đem đến sự may mắn

Chó lạ vào nhà như thế nào là điềm lành?

Nếu chú chó lạ chạy vào nhà bạn và chúng không chịu đi, điều này có nghĩa mọi việc của gia chủ sẽ gặp thuận lợi, có quý nhân phù trợ. Tùy vào đặc điểm màu sắc của chú chó khác nhau mà có thể đem đến cho gia chủ những sự may mắn khác nhau.

Ví dụ như chú chó đến nhà bạn là màu đen thì có nghĩa gia đình bạn sẽ được giàu có, có sự bảo vệ gia đình vượt qua những khó khăn. Hoặc chú chó đó là màu trắng, có nghĩa gia đình bạn sẽ nhận được nhiều sự bình an, may mắn trong tình yêu. Nếu đó là chú chó vàng, đây là điềm báo cho sự thịnh vượng, hạnh phúc và an khang.

Bên cạnh đó, chó còn đem lại sự trung thành, trí nhớ tốt, đem lại cho bạn nhiều may mắn trong công việc, học tập hay thi cử. Chó đến nhà biểu hiện cho việc có kẻ canh nhà, giữ của, là thần giữ của nên sẽ giàu có.

Tùy thuộc vào chó lạ vào nhà như nào mà đó là điềm dữ hay lành

Chó lạ vào nhà cảnh báo điềm dữ:

Nếu nhà bạn xuất hiện một chú chó lạ đến nhà và rên rỉ hay đột nhiên thấy chúng hú dài vang vào nhà thì bạn nên cảnh giác bởi đây là 1 điềm báo không tốt. Điều này có thể mang đến nhiều xui xẻo cho gia đình của bạn. Nếu con chó đến nằm dài ở trước cửa nhà bạn, mặt quay ra trước thì đây là dấu hiệu của việc sẽ có người trong nhà rời khỏi ra đình, là biểu hiện của sự chia ly.

Với những chia sẻ trên, hy vọng rằng bạn đọc có thể biết được chú chó đến nhà mình là phúc hay họa, là điềm lành hay điềm dữ.

26 Điềm Báo Cho Biết Chuyện Dữ Hay Lành Đang Đến Nhà Bạn

1. Khi có tiếng cú kêu gần nhà người bị bệnh nặng thì cái chết đã gần kề. Nếu một bé gái nghe tiếng cú kêu thì bé phải ở nhà đừng đi đâu vì rất nguy hiểm.

2. Bỗng nhiên có một con bồ câu trắng lạc lối đi thẳng vào trong nhà bạn thì đó là điềm gở, xấu.

3. Khi bạn đi lấy bất cứ tổ chim nào tức là bạn đã chuốc lấy điều đau khổ. Sự kiện bất lợi này sẽ đến sau đó nhanh lắm.

4. Bắn hay làm bị thương một con chim bồ câu thì sự buồn rầu sẽ đến ngay.

5. Bỗng nhiên từ đâu một con chim bay đến đụng vào cửa là điềm xấu. Nếu nó chỉ vỗ cánh bay lượn không thôi trước cửa và như cố ý muốn vào nhà thì đó là điềm nguy hiểm gần kề.

6. Vào trong một nhà nào đó thấy ủ rũ, tối tăm không có sinh khí: ắt bệnh sắp đến hoặc sẽ có sự lo buồn hao tán, suy vi, ưu sầu.

7. Vào nhà nghe mùi tanh, hôi là điềm báo bệnh tật, ưu sầu.

8. Vào nhà thấy người trong nhà đầu bù tóc rối, áo quần xốc xếch, vẻ mặt tối ám là điềm ưu sầu, suy sụp.

9. Trước mặt nhà rêu phong cây cối rủ kín hoặc vách tường đổ nát là điềm báo gia đạo nhà ấy hồi suy vi sầu thảm.

10. Nhà nuôi gà và tự nhiên có gà mái gáy sáng chiều là điềm báo gia đạo xáo động.

11. Nếu tự nhiên con chó trong nhà đứng ngay giữa nhà tru lên từng hồi là điềm rất xấu.

12. Nếu tự nhiên có rắn rết vào nhà là sắp có tai nạn cho người nhà.

13. Nếu có bầy chim bay đến cắn mổ nhau loạn xạ là điềm có tranh cãi trong nhà.

14. Trong nhà có người ngủ ngày ngủ đêm liên miên là điềm báo suy vong, hao tán, không phát đạt.

15. Thắp đèn dầu để giữa nhà ban ngày là điềm báo sắp có sự chết chóc bệnh hoạn.

16. Chuột xuất hiện trong nhà vào ban trưa là điềm báo sẽ hao tài.

17. Trong nhà nơi bàn thờ tổ tiên hay chỗ thờ Thần Tài tự nhiên lư hương bốc cháy là điềm báo sắp hỏa hoạn trong nhà nên cẩn thận.

18. Vòi nước trong nhà chảy rỉ rỉ là điềm báo hao tán.

19. Hồ nước trong vườn cạn khô là điềm tàn tạ, kiệt quệ.

20. Đôi dép: điều tối kỵ là để dôi dép trên ngăn kệ, ngăn tủ cao quá đầu bạn.

21. Khi một bức tranh trong nhà tự nhiên rơi xuống là điềm xấu. Nếu tranh đó là tranh vẽ hay ảnh chụp người trong nhà thì đó là dấu hiệu bất ổn đối với người đó.

22. Mèo vào nhà xui; Chó đến nhà là tốt, thịnh vượng.

23. Tự nhiên con chó rên rỉ dưới cửa là điềm báo sự không may.

24. Con chó đến nằm dài trước cửa ra vào, mặt quay ra trước là dấu hiệu có người trong nhà sẽ rời khỏi gia đình

25. Nếu dơi bay đụng vào cửa hay vào trong nhà bạn là điềm xấu đến cho bạn hay người thân thuộc. Nếu tự nhiên con dơi bay đến gần bạn là điềm báo có kẻ bạc tình hay phản bội bạn, cần phải lưu ý cẩn thận.

26. Khi chuột kéo nhau bỏ chạy ra khỏi nhà nào đó thì trong nhà đó sẽ có bất hạnh như có người chết chẳng hạn.

Vậy nên, nếu có gặp phải những điềm xấu nói trên, bạn cũng chớ vội âu sầu lo lắng, hãy điềm tĩnh lạc quan, giữ tâm mình thật tốt, sống tùy kỳ tự nhiên. Bởi mọi sự ắt đã có an bài, ông trời sẽ không phụ lòng người tốt.