Top 6 # Giò Chó Quẩy Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Misssportsvietnam.com

Bí Quyết Làm Giò Cháo Quẩy Tại Nhà Cực Ngon

Khi thưởng thức một bát phở hay một bát cháo sườn, cháo lòng nóng hổi mà không có món giò cháo quẩy giòn ăn kèm thì quả thật là mất hứng đúng không các bạn? Món quẩy chỉ cần bạn chấm vào nước dùng. Nước phở đậm đà hay ăn cùng với món cháo sườn, cháo lòng ngọt lịm là đã đủ làm cho các bạn mê mẩn.

Các dụng cụ để làm món quẩy:

Chuẩn bị sẵn 1 tô lớn, nilon để bọc thực phẩm. Cán bột và nồi hoặc chảo để rán có lòng sâu (đường kính khoảng cỡ 24cm), dao, giấy thấm dầu.

Các bước của cách làm quẩy nóng giòn:

– Bước 1: Lấy tô, bạn rây hết khoảng 200g bột đã chuẩn bị.

– Bước 2: Sau khi đã rây bột xong, đổ men nở với dầu lạc vào, thêm vào một nhúm muối.

– Bước 3: Rót nước lạnh vào bột từ từ, vừa rót bạn vừa lấy tay trộn thật đều lên.

– Bước 4: Tiếp tục các bạn lấy tay nhào bột đến khi thấy bột mềm mịn. Hết dính khoảng 3 đến 4 phút. Sau khi đã nhào xong bột, cứ để bột ở trong bát, bọc kín bằng nilon bọc thực phẩm rồi để ở nhiệt độ ngoài trời từ 28 đến 30 độ C trong khoảng 1 giờ.

– Bước 5: Sau 1 giờ bột sẽ nở ra. Bạn lấy giấy nướng đặt lên mặt phẳng. Sau đó bạn cho bột lên. Lấy nắm đấm tay để ấn bẹp bột. Sau đó bạn gấp bột lại, tiếp tục bạn dùng nắm đấm tay ấn bẹp bột, cứ làm như thế trong vòng 5 đến 7 phút.

– Bước 7: Lấy bột ra khỏi ngăn đá và để ở nhiệt độ phòng trong vòng 45 phút để cho bột mềm ra. Sau đó bạn lấy thớt sạch khô, quết thêm 1 lớp dầu lạc đều lên mặt thớt, cho bột lên, lăn thành khối dài khoảng cỡ 30cm.

– Bước 8: Lấy cán bạn cán mỏng bột thành hình chữ nhật có chiều ngang khoảng 8 đến 10cm, như thế bột sẽ dày khoảng 0,5cm.

– Bước 9: Cắt bột thành những miếng bột nhỏ có kích thước rộng 1,5 đến 2cm, dài 6 đến 7cm. Lấy 2 miếng bột bạn xếp chồng lên nhau. Lấy 1 que xiên hay sống dao bạn ấn nhẹ cho miếng bột trên dính vào miếng bột dưới. Cứ làm thế đến khi hết bột.

Hoàn thành bánh quẩy.

» Ngày Ba Mươi Tết Giò Treo Đầy Nhà

Ăn uống

Ngày ba mươi Tết giò treo đầy nhà

01. 02. 17 – 7:51 am

Đặng Thái

“Số cô chẳng giầu thì nghèo Ngày ba mươi Tết thịt treo trong nhà.”

Ông thầy bói nói như thế kể cũng là chí phải. Dân tộc ta cả nghìn năm đói kém, những thức gì tốt nhất đều được để dành đến Tết, thế mới gọi là “Tết nhất” (“Tết” còn cao hơn cả “nhất”). Những món ngon lành đều được nấu vào dịp Tết, bởi thế nên gọi là “ăn Tết”. “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”, về lượng thức ăn thì đúng là “đất nước ta chưa bao giờ được thế này” thật. Thừa mứa làm nhiều người đâm ra sợ ăn, các chị em cô dì thì chỉ quanh đi quẩn lại chuyện tăng cân và giảm mỡ. Nhiều món nhà nào cũng có thành ra ế, vậy mà có một món mình thấy giàu, nghèo nhà nào cũng sẵn và chẳng bao giờ thừa: ấy là món giò.

Giò (người miền Nam gọi là chả lụa) là một món món thịt nguội đặc trưng của nước mình. Ngày Tết bánh chưng có thể thừa, thịt gà có thể ngán chứ giò thì không. Món giò thì ai cũng ăn quanh năm, thế mà ngày Tết cắt ra đĩa vẫn thi nhau gắp. Sáng dậy chỉ cần khoanh giò, bát nước mắm với cơm nóng là đã yên tâm đi chúc Tết cả buổi. Mình cũng chưa nhận ra cái giá trị của giò cho đến khi được nghe một anh bạn miền Nam, lần đầu tiên ăn Tết ngoài Bắc chia sẻ: “Năm nay mới hiểu thế nào là ‘mâm cao cỗ đầy’, ở ngoài Bắc ăn Tết sao mà nhiều món quá trời, nấu cẩn thận quá, ăn ngon quá, nhìn cứ hoa cả mắt. Trong Nam ngoài bánh chưng, bánh tét, chỉ có củ kiệu, dưa hành, thịt kho hột vịt là hết. Mà phải nói ấn tượng nhất là món giò, hóa ra người Bắc có cả trăm thứ giò khác nhau.”

Quả đúng là nhiều loại giò thật, nước ta đang tiến vào kỷ nguyên ăn thịt, thịt gì cũng làm thành giò, mỗi năm lại thấy một loại giò mới.

Giò lụa

Phong tục mỗi nơi mỗi khác nhưng mâm cỗ cúng ngày Tết miền Bắc ở đâu cũng phải có giò, nhất là giò lụa. Bánh chưng thì nhiều nhà tự gói được nhưng giò lụa thì khó, nếu không muốn mua ngoài chợ thì thường phải gửi ở quê ra. Ai biếu giò cũng nói là lợn sạch ở quê, dù không kiểm chứng được nguồn gốc thì cũng có một cái gì đấy để tin, vẫn hơn là mua ngoài chợ.

Đi ăn mỗi nhà lại được thử một khẩu vị khác nhau vì mỗi người quê một xứ, cái chặt như đất sét, cái bở như khoai lang, cái khô, cái nhão, cái bã, cái mặn, cái ít hạt tiêu. Vớ được nhà nào ngon, phải dặn ngay sang năm cho nhà em gửi, thế mà sang năm ăn đúng nhà đấy gói lại không ngon bằng năm trước.

Giờ ở thành phố mà có đụng thịt lợn Tết, giã thịt làm giò, chắc chỉ còn mấy anh bộ đội. Nhà mình hay đánh tennis trong sân quân đội, nên không có sao vạch mà Tết cũng có phần. Các chú bộ đội làm rất nhiệt tình, hai tay hai chày giã giò sống cứ nghe tiếng bôm bốp rất đều. Món này không chỉ cần sức khỏe mà cũng phải khéo lựa khi hạ chày nữa. Mình chỉ được chục nhịp đã hết hơi.

Thế nên mới có bài thơ tả cảnh giã giò như vầy:

Hai tay nắm chặt hai chày to Nhắm lỗ cối tròn cứ giã vô Bụp chát, bụp chìu không kịp thở Đưa lên, ấn xuống mệt bơ phờ

Đã thế lâu dần càng dẻo quẹo Rút ra thịt mút, mỡ ra theo Nạc đỏ au au nay nhão nhệu Xem ra cối tốt, nước ra nhiều!

Có nhà ông bác làm giò chả chuyên nghiệp, hằng ngày phải giã bằng loại cối dậm chân như giã thóc cho đỡ mỏi tay, nhưng không thể ngon bằng giã tay được, còn nếu thịt dùng máy xay thì coi như vứt. Mấy năm nọ rộ lên ai ai cũng sợ hàn the thành ra cứ ăn bở bùng bục cho yên tâm. Ăn như thế nó hỏng lưỡi đi. Đến lúc có người giã tay, gói giòn ngon thật cũng không ai tin là không cho phụ phẩm.

Giò ngon thì phải có màu trắng nhưng hơi ngả phơn phớt hồng, tự nhiên như màu da người con gái quê đang xuân sắc vậy. Khoanh giò cắt ra phải hơi ươn ướt và có nhiều lỗ nhỏ, chứ nếu mặt cắt mịn căng, săn chắc, trắng tinh khôi thì đích thị là cho hàn the nhiều lắm. Tựa như da mặt cô gái phố, trát cho nhiều BB cream với đôi ba lớp phấn nền, nhìn thì thích mắt nhưng thơm vào có ngày ngộ độc.

Giò xào

Món đứng thứ hai sau giò lụa là giò xào hay giò thủ. Ông nội mình suốt hàng chục năm, năm nào cũng gói bánh chưng và làm thêm mấy cây giò xào. Giò xào ngon là ở khâu bó, phải gói chắc, nén chặt thì miếng giò mới đẹp và ngon. Bây giờ có khuôn nhôm và có cái cần ép nên làm rất tiện.

Nguyên liệu của món này cũng làm nảy ra những phiên tranh luận rất sôi nổi trong nhà: người thích nhiều tai, người thích nhiều lưỡi, người thích mộc nhĩ, người thích hạt tiêu, tỉ lệ mắm muối ra sao cũng nhấc lên hạ xuống mãi. Giò thủ muốn ngon thì phải nhiều thịt thủ cho giòn tanh tách và ít thịt mỡ thôi. Lá chuối gói cũng nên hơ qua lửa để mềm cho dễ cuốn và quan trọng là bớt mùi hăng. Nhiều nhà làm nhân ngon nhưng cuốn lá chuối tươi xanh, đến lúc ăn mùi còn hắc rất dở.

Giò bò, giò ngựa, giò gà…

Ngoài hai món giò chủ lực này thì đi mỗi nhà lại thấy có thêm nhiều loại giò khác nữa.Thứ ba phải kể đến giò bò.

Giò bò màu nâu hồng sẫm, ăn hơi khô khô, dai dai cũng vui miệng. Nếu pha nhiều thịt lợn thì vị bò không đậm nhưng pha ít quá thì lại khô, nên gia giảm sao cho vừa đủ cũng phải cần một chút tinh tế.

Gần giống giò bò có giò ngựa. Màu hơi hồng hơn, có khi đỏ au như da mặt người đàn ông khỏe mạnh đang ngà ngà say trưa ngày mùng Một. Giò ngựa ăn ngọt và mềm hơn giò bò.

Cùng họ bốn chân móng guốc phải kể thêm giò trâu, giò nghé và giò bê, cũng từa tựa nhau cả.

Lại có thứ giò gà, màu vàng, mùi thơm, ăn hơi dẻo, ngọt mà không bã.

… Giò bê, giò chó, cũng là giò thôi

Người Việt thích ăn các món giòn sần sật nên giò gân, giò bì cũng được hội đàn ông ưa chuộng để nhắm rượu, nhắm bia. Mấy năm gần đây, ở ngoài Bắc còn hay đặt mua giò me. Tiếng Nghệ An gọi con bê là con me (chắc tại nó kêu me me?). Món này hơi chua chua, chấm tương ớt thì người lớn trẻ con cứ ăn nhoay nhoáy.

Ăn cơm nóng thì mình lại thích một thứ giò rất mềm. Gọi nôm na là giò cuốn, đâu như Hưng Yên, Thái Bình gọi là giò lây. Giò làm bằng một miếng thịt lợn to, ướp gia vị rồi đem cuốn lại, luộc sao cho chín thật mềm. Cắt ra mịn như sáp, ăn một miếng là tan trong miệng, mỡ dày thế mà không ngấy, ăn thì ngon mà chỉ lo sợ béo.

Độc đáo nhất là có năm về Tiên Lãng, Hải Phòng chơi nhà người bạn. Ngoài việc há hốc mồm nhìn các bà, các cô rít thuốc lào bằng điếu bát long sòng sọc thì ăn cỗ còn ngạc nhiên hơn nữa. Ấy là đầu năm vẫn ăn thịt chó, mà cỗ cúng cũng có thịt chó. Mình bị lừa ăn ngay quả giò chó, gắp lên đã tự hỏi là giò lụa sao mà màu tối thế, rồi vẫn cho vào miệng. Giò ăn đậm vị hơn giò nạc nhưng khô không khốc, chẳng ngon lành gì. Sau mấy vụ trộm chó ăn đòn nhừ xương, lại kết hợp với các chị các em nuôi chó cảnh tiền chục triệu ra rả kêu gọi ngừng ăn thịt chó, tranh luận nổ ra cũng ác liệt. Bác trai ngồi cạnh mình, tóc chưa bạc cọng nào nhưng răng nhuộm đen bóng, gắp thêm cho một miếng giò chó, cười phớ lớ: “Nước ta còn, thịt chó còn!”

*

Đi Âu đi Á, chẳng thiếu gì của ngon vật lạ, thịt nguội, xúc xích, giăm bông, hun khói thì đầy nhưng đúng là nhiều khi người xa quê vẫn cứ thèm một miếng giò nóng, cắn ngập răng. Bánh mì Việt Nam ở Tây giờ đã nhiều, nào kẹp thịt quay, xíu mại, pa tê cho đến đậu hũ. Nhưng bánh mì kẹp kiểu miền Nam này thường thực đơn không có kẹp chả lụa. Có những đêm thức khuya đói cồn cào,may mắn thì còn khúc giò trong tủ lạnh, hơn vớ được vàng. Đem giò kẹp vào bánh mì, cái món khô khốc chỉ có hai nguyên liệu trần trùng trục với nhau, ở nhà chẳng bao giờ muốn ăn, thì lúc ấy sao mà ngon đến thế. Bần thần nhớ tiếng rao đêm: “Bánh chưng, bánh rợm, giầy giò, mì nóng đây!”. Ngon có lẽ còn bởi nhớ nhà!

*

Cùng một tác giả:

– Nobel Banquet: Tiệc chiêu đãi những người đoạt giải Nobel

– “Hồng trà” của Tàu và “Chai ” của Ấn

– Ẩm thực Ấn Độ (bài 1): nồng nàn hay nồng nặc?

– Ẩm thực Ấn Độ (bài 2): Chán cơm có roti, chán cà ri thì nhịn!

– 16. 12: Kandinsky – một người Nga yêu nhạc

– “Khách sạn Grand Budapest”: đủ cả âm nhạc, thi ca, hội họa kiến trúc và rất buồn cười

– Ẩm thực Ấn Độ (bài 3): Nếu không ngại làm và không sợ dầu mỡ

– Ẩm thực Ấn Độ (bài 4): Mật ngọt chết người

– Ấn Độ: người bạn voi hiền lành chỉ biết giúp Việt Nam

– Kẻ hảo ngọt lần theo con đường của mía

– Phía nam biên giới, phía đông mặt trời: Khi thời gian trôi kiểu Fiji

– Đặc sản Fiji (bài 1): Fish and chip, cà ri, vịt quay và thịt người

– Đặc sản Fiji (bài 2): Itaukei – đảo và núi lửa, sulu và kava

– Chưa đi chưa biết Suva, đi rồi mới biết…

– Đường lên biên giới: thăm Sa Vĩ, ăn gật gù, xem Mũi Ngọc

– Qua cầu Bắc Luân: xong bát mì tàu, mong về cố quốc

– Đình to giữa phố

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 1): những con buôn thông minh

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 2): Đất nước đa tài và Đông Tây chạm mặt

– Muốn thỏa mãn bao tử phải thử bao tử Trung Hoa

– Hai anh em bánh nếp: một miền Bắc, một miền Trung

– Vanuatu (bài 1): từ vị thầy chán chết đến bài học đắt giá về đất đá

– Vanuatu (bài 2): run rẩy đi rình núi lửa phun

– Vanuatu (bài 3): Bún nào ngon bằng bún Tân Đảo

– Vanuatu (bài 4): từ “chân đăng” đến Việt kiều Tân Đảo

– Vanuatu (bài 5): tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Bislama cùng chơi pétanque bên lagoon xanh xanh

– Vanuatu (bài 6): Pháp đi, Mỹ đến, Trung Quốc bắt đầu vào. Chỉ Cuba là trong sáng

– Vanuatu (bài 7): Xứ sở lạ kì – nơi cấm rượu và đồ ăn thì toàn organic

– Vanuatu (bài 8): bỏ mứa dơi hầm, từ chối hoa hậu

– Nobel Banquet (phần 1): từ ngày ra đời đến khi thắt lưng buộc bụng

– Nobel Banquet (phần 2): hết chiến tranh là ăn phức tạp

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 3): Người người mua tranh, nhà nhà treo tranh

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 4): Hạng bét tranh tĩnh vật, hạng nhất vẽ thánh thần

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 5): Dầu thay cho trứng, gỗ cứng thế bằng vải mềm

– Kỷ nguyên vàng của vùng đất thấp (bài 6): Thoát ly họa phường, bắt chước hàng Tàu

– Ngày ba mươi Tết giò treo đầy nhà

– Rượu Tây, rượu Ta, rượu Nga, rượu Pháp Gạo, mạch, lúa mì, rượu gì cũng uống

– Quốc bảo thường để cất đi Vậy nên triển lãm phải phi đến liền

– Đi xem quốc bảo: ngắm núi này lo cho núi nọ

– Đình Phong Phú: một nơi ấm áp và mát mẻ giữa Sài Gòn

– Những cuộc phiêu lưu kỳ thú của ớt, cà phê, khoai tây và chuối

– Thắc mắc về quả dưa hấu

– Vanuatu (bài 9): Cho đại sứ Trung Quốc ăn đấm và trở thành chư hầu trên biển

– Ấn Độ: Nam-Bắc một nhà, hay là việc ăn lá đa và lá chuối

– Nobel banquet 2019: “Đến cuối thì mọi việc cũng đâu vào đấy!”

– “Thụy Điển kiều”: những Karl Oskar và Kristina không quên quá khứ

Chia sẻ:

Tâm Sự Của Người Vợ: Chó Ăn Chân Giò Hầm Đu Đủ, Vợ Ăn Mỳ Tôm Chống Đói

Hôm qua, trong hội tâm sự giấu kín của đông đảo các bà mẹ bỉm sữa Việt Nam đã xôn xao về bài tâm sự của một thành viên chia sẻ về việc anh chồng yêu chó còn hơn yêu vợ mình.

Trong bài tâm sự của mình, chị vợ đã viết:

” Dọn dẹp từ tối đến bây giờ mới xong để lên kể lể với các mẹ đây . Đi làm cả ngày về nhận được cái tin nhắn thế này đây . Nói thật em sắp không chịu được nữa rồi . Ra chó vào chó , ăn chó , ngủ mơ anh ấy cũng mơ dắt chó đi chơi chứ không phải là dắt em. Em cũng yêu chó lắm mà nói thật sắp không bằng con chó của anh ấy rồi. Phát điên lên rồi,”

Chưa hết, anh còn dặn vợ nếu muốn ăn trứng vịt lộn có thể lấy của con chó Alas ăn vì anh đã luộc sẵn để tủ lạnh. Sau khi đoạn tin nhắn được đăng tải trên mạng xã hội, nhiều người đã phải bật cười trước tình yêu mãnh liệt của anh chồng này với đàn chó đang nuôi trong nhà.

Một số người cho rằng, việc anh yêu chó là đúng, tình yêu cho vợ và cho chó cũng chấp nhận được. Còn hơn chia sẻ với người khác, mọi người cũng khuyên nhủ chị vợ nên chấp nhận điều này vì dù sao chồng mình cũng chỉ dồn tình yêu cho lũ chó mà thôi.

Số khác lại cho rằng, anh chồng này đúng là người cuồng chó, đến thực đơn của chó cũng chia rõ ràng thế kia mà vợ thì chỉ ăn mỳ tôm hoặc sang chút nữa thì lấy quả trứng vịt lộn luộc sẵn cho chó để ăn cùng. Đúng là quan tâm săn sóc chó còn hơn cả vợ. Mọi người cũng nhắc khéo anh chồng nên cân bằng tình cảm, dù sao vợ mình vẫn phải hơn lũ chó ấy chứ.

” Anh chồng bá đạo nhất năm xuất hiện rồi. Đọc tin nhắn mà phì cười vì anh này quá cẩn thận khi lên sẵn cả thực đơn ngon lành thế kia cho lũ chó. Bạn cũng nên thấy hạnh phúc khi có anh chồng yêu thương động vật đến vậy. Đàn ông ai cũng có sở thích riêng, chăm chó cũng hay còn hơn là dành thời gian cho mấy việc lăng nhăng bên ngoài.” Bạn Lã Thanh Hà chia sẻ.

” Nếu cần thiết mẹ nó có thể tâm sự và chia sẻ với chồng để anh ấy hiểu hơn. Chuyện như này cũng không có gì to tát lắm. Có thể giải quyết được mà. Chồng mẹ nó vui tính thật ấy. ” Lê Huyền viết.

Nguồn: http://phununews.vn/doi-song/tam-su-cua-nguoi-vo-cho-an-chan-gio-ham-du-du-vo-an-my-tom-chong-doi-79308/

Chó Sói Và Chó Nhà

Chó sói và chó nhà

Con chó sói gầy đói rình mò gần bên làng và gặp ngay một chó nhà béo mập. Sói hỏi nó:– Chó nhà này, anh hãy cho tôi biết, các anh lấy cái ăn ở đâu ra mà béo tốt thế ?– Con người cho chúng tôi.– Chắc là các anh giúp con ngời một công việc vất vả.Chó nhà nói:

– Không, công việc của chúng tôi đâu có vất vả gì. Nhiệm vụ của chúng tôi là đêm đêm canh giữ sân nhà thôi.– Thế đấy, chỉ có vậy thôi mà con người cũng nuôi các anh – Chó sói nói – Vậy thì tôi cũng sẵn sàng đi làm công việc của các anh ngay, chứ không họ nhà sói chúng tôi khó kiếm cái ăn quá.

– Thế thì đi làm đi – Chó nhà bảo – Chủ nhà cũng sẽ cho cả anh ăn uống.

Sói mừng rỡ và cùng chó nhà đến phục vụ con ngời. Sói đã bước vào tới cổng nhà thì nom thấy lông ở cổ của chó nhà bị vết chà xát.Sói liền hỏi:– Chó nhà ơi, vì sao chỗ này lại thế ?– Vậy thôi – Chó nhà trả lời.– Nhưng vậy thôi là thế nào ?– Vậy thôi, vì cái xích mà. ban ngày tôi bị xích phải ngồi một chỗ nên cái xích cứa vào mà trầy xước.