Xem Nhiều 11/2022 #️ Chương 26: Gà Bay Chó Sủa / 2023 # Top 14 Trend | Misssportsvietnam.com

Xem Nhiều 11/2022 # Chương 26: Gà Bay Chó Sủa / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Chương 26: Gà Bay Chó Sủa / 2023 mới nhất trên website Misssportsvietnam.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Sáng sớm tại phủ Thừa tướng, nơi ở của Vương di nương vang lên tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế phá vỡ yên tĩnh, làm cho Liễu Nghiêm còn đang ngủ say giật mình hoảng sợ thiếu chút nữa lăn xuống giường.

Thật vất vả đợi hắn ổn định thân thể, đối với Vương di nương đang sợ hãi nhìn mình, phẫn nộ quát: “Ngươi điên rồi sao? Sáng sớm gào cái gì? Ban ngày ban mặt thấy quỷ hay sao?”

Vương thị mặt mũi tràn đầy sợ hãi nhìn chằm chằm đỉnh đầu Liễu Nghiêm, nơm nớp lo sợ nói: “Lão gia, tóc của ngươi, râu mép của ngươi, lão gia, thật sự là ngài sao? Tại sao lại thành ra như vậy?” Vương thị như không tin hắn là Liễu Nghiêm, còn vươn tay sờ mặt của hắn.

Liễu Nghiêm nhíu mày tránh khỏi tay Vương thị, ngoại trừ lúc thân mật không thèm để ý nữ nhân trước mắt sờ mặt mình, còn bình thường, Liễu Nghiêm đều không cho ai làm hành động thân mật như vậy đối với mình. Nhưng cử động dị thường của Vương thị làm cho nội tâm Liễu Nghiêm cảm giác được không khí có điểm không đúng, đưa tay sờ sờ chòm râu trên miệng của mình.

Sau khi Liễu Nghiêm sờ thấy, sắc mặt hắn lập tức tái xanh, nhanh chóng đứng dậy đi tới gương đồng lớn trên bàn trang điểm của Vương thị. Trong gương đồng ẩn hiện ra chính mình làm cho Liễu Nghiêm nhịn không được một quyền đem gương đồng từ trên bàn đánh bay ra ngoài, phát ra tiếng động lớn ồn ào, Vương thị ở trên giường sợ hãi mà hét thảm một tiếng, cả người hoàn toàn co lại ở trong chăn.

Tin tức tướng phủ tối qua gặp kẻ gian rất nhanh truyền khắp toàn bộ phủ đệ, trên dưới nhất thời đều cảm thấy bất an, mà gặp qua Liễu Nghiêm, nguyên một đám người như lâm đại địch, nhưng không ai dám nhìn thẳng mặt hắn, sợ mình nhịn không được bật cười ra tiếng.

Lúc này Liễu Nghiêm sắc mặt xanh mét, một bụng hỏa khí không thể bộc phát. Trên đầu hắn, nửa đầu tóc không cánh mà bay, mà trên mặt cũng không khác là bao, chỗ lông mày cùng chòm râu cũng không thấy một nửa, nhìn hắn lúc này miễn bàn có bao nhiêu khôi hài, thế nhưng hết lần này tới lần khác người nào nhìn hắn, đều nghĩ hết mọi biện pháp không để cho mình bật cười, tránh gặp tai bay vạ gió!

Lúc này trong lòng Liễu Nghiêm đối với tên gian tặc tối hôm qua đánh lén cùng đùa giỡn chính mình hận đến tận xương tủy, nếu như chỉ là đùa giỡn mình, cạo tóc, lông mày cùng chòm râu của mình thì cũng cho qua, nhưng truyền gia chi bảo (bảo vật gia truyền) mang theo tùy thân, hỏa linh ngọc cũng biến mất!

Hỏa linh ngọc là chi bảo (bảo bối) truyền lại đời sau, ngày ngày đeo nó nên Liễu Nghiêm biết rõ chỗ tốt của hỏa linh ngọc. Ở thế giới này, hỏa linh ngọc giống như thần khí, có thể miễn dịch với tất cả hỏa hệ công kích (tấn công bằng lửa), lại có thể điều tiết thân thể con người, chữa khỏi bệnh trừ đau nhức, nếu như người tập võ có được ngọc này, có thể nâng cao khả năng sống sót trong lửa lên phạm vi lớn.

Lúc biết được bảo ngọc bị mất, Liễu Nghiêm quả thực xúc động muốn đem gian tặc toàn thiên hạ một lưới bắt hết, hắn muốn bắt sống toàn bộ đám người kia, dùng nghiêm hình tra khảo, sau đó toàn bộ lăng trì xử tử!

Liễu Nghiêm đương nhiên không tin tưởng điều này vì sự thật bày ra ngay trước mắt, nếu như không có bất kỳ dị trạng gì, sao tóc cùng lông mày của hắn cứ như vậy không cánh mà bay? Trừ khi là có quỷ giở trò, nhưng nếu có quỷ tại sao chỉ cần lông tóc, chòm râu cùng truyền gia chi bảo của hắn, mà không muốn mệnh hắn? Thật không thể nào hiểu nổi!

Cho nên nếu không phải gian tặc có thân thủ cao cường từ bên ngoài, vậy chỉ có nội tặc mới có thể làm ra chuyện như vậy, chỉ là nội tặc sẽ không hao phí khí lực lớn như vậy chỉ cạo đầu tóc cùng râu ria lông mày của hắn. Liễu Nghiêm bình tĩnh nghĩ, cũng chỉ có người bên ngoài mới có bản lãnh này, nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không thông, tối qua hắn chỉ nhất thời nảy ra ý muốn đến nơi này của Vương di nương, như thế nào liền trùng hợp như vậy, lập tức liền bị kẻ gian theo dõi?

Mặc kệ Liễu Nghiêm nghĩ như thế nào, Hoa Thiên Vũ lúc này đang không cách nào hình dung tâm tình thư sướng của mình, thưởng thức hỏa linh thạch trộm được trong tay.

Thứ này thật sự quá tốt, lúc đeo ở trên người, Hoa Thiên Vũ có thể cảm nhận được hỏa linh thạch mang đến lợi ích cho bản thân mình. Hơn nữa Hoa Thiên Vũ cảm giác được hỏa linh thạch có thể vững vàng ngăn chặn độc tố đang rục rịch trong cơ thể nàng, không cần phải hao tâm tổn trí phân ra một phần nội công khống chế những độc tố này nữa, làm cho nàng có thể thoải mái hơn một chút!

Khó trách Liễu Nghiêm luôn mang theo bên người bảo bối này, có thể làm cho Liễu Nghiêm mang theo bên người quả nhiên đều là đồ tốt, Hoa Thiên Vũ lúc này hối hận chính mình không chú ý nhiều một chút đồ mà Liễu Nghiêm mang theo. Ngoại trừ khối hỏa linh thạch này, Hoa Thiên Vũ cũng thuận tay móc mấy khối vàng bạc, không dám ở lại lâu, dù sao tối qua tốn nhiều công phu cạo râu tóc của Liễu Nghiêm, thật sự là hao phí quá nhiều thời gian.

Đây chỉ là ý muốn nhất thời của Hoa Thiên Vũ, dù sao so với giết chết Liễu Nghiêm, không bằng cạo rớt một nửa râu tóc của hắn, càng đánh vào thị giác của người khác hơn. Hơn nữa giết chết Liễu Nghiêm cũng không có ích lợi gì với nàng. Hoa Thiên Vũ chỉ muốn trả thù Liễu Nghiêm, nàng lại không phải kẻ biến thái cuồng giết người. Tuy rằng giết chết Liễu Nghiêm không có chút áp lực nào với nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy, đùa giỡn Liễu Nghiêm, giữ lại tính mạng của hắn, để chính hắn cảm thụ loại khuất nhục này, càng làm cho nàng cảm thấy khoái ý hơn.

Bất quá chỉ một lần như vậy rõ ràng không đủ để Hoa Thiên Vũ cảm thấy thỏa mãn. Làm cho nàng đời trước chịu khổ không chỉ có một mình Liễu Nghiêm, còn có đại phu nhân, Liễu Nhược Tuyên, đều là đối tượng tiếp theo nàng muốn trả thù!

Vì vậy phủ Thừa tướng trong những ngày kế tiếp, xem như máu chảy đầu rơi rồi! Đầu tiên là thừa tướng, sau là đại phu nhân, sau đó là đại tiểu thư, vài người có thân phận địa vị tôn quý nhất trong tướng phủ đều bị ngoại tặc tới vô ảnh đi vô tung chiếu cố một lần!

Đại phu nhân bi thảm bị Hoa Thiên Vũ cướp sạch vốn liếng riêng, đầu tóc giống Liễu Nghiêm độc nhất vô nhị làm cho nàng triệt để không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ thiếu treo cổ tự tử mà chết!

Còn Liễu Nhược Tuyên, Hoa Thiên Vũ trực tiếp cạo sạch tóc của ả, hơn nữa trực tiếp cởi sạch quần áo, ném ả ra ngoài cửa, một lần nữa làm cho ả thân thể trần truồng bại lộ trước mặt hạ nhân của tướng phủ!

Theo ý của Hoa Thiên Vũ, nữ nhân này nếu đã thích quyến rũ nam nhân như vậy, chính nàng liền làm cho nam nhân nhìn đủ ả ta, xem ả ta còn thích quyến rũ nam nhân nữa hay không!

Nhưng Hoa Thiên Vũ làm như vậy lại làm cho tâm tư nhạy bén của Liễu Nghiêm phát giác được điều không đúng, dù sao người có thâm cừu đại hận với tướng phủ không nhiều lắm, hơn nữa từ khi bắt đầu, đối phương cũng không muốn cướp của giết người, chỉ làm hành động vũ nhục này nhằm vào mấy người trong nhà, không khó đoán ra người có thể làm ra những chuyện này, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, cũng không có người khác!

Nhưng dù vậy bọn họ vẫn không thể tin rằng Liễu Nhược Liên có thực lực tới mức này, đặc biệt là qua nhiều năm như vậy, vẫn luôn là bọn họ bắt nạt Liễu Nhược Liên, chưa bao giờ thấy Liễu Nhược Liên phản kháng lần nào, hiện tại Liễu Nghiêm nói là Liễu Nhược Liên xuống tay làm hại bọn họ, thực sự không người nào có thể tiếp thu!

Liễu Nghiêm không quan tâm người bên cạnh nghĩ thế nào, vì hắn cảm giác mình đoán đúng tám chín phần mười, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, không còn ai có thể làm được chuyện như vậy, đặc biệt lúc Liễu Nhược Liên nói ra những lời kia, làm cho rất nhiều người nghe được, còn làm cho Liễu Nhược Tuyên bẽ mặt hận không thể chết ngay trước mặt mọi người, Liễu Nghiêm làm sao cũng sẽ không bỏ qua cho nàng!

Nhưng Liễu Nghiêm đối với Liễu Nhược Liên có một tia mơ hồ kiêng kỵ, thực sự không phải kiêng kỵ với Liễu Nhược Liên, mà là người bên cạnh nàng!

Theo ý Liễu Nghiêm, Liễu Nhược Liên tuy có chút thâm tàng bất lộ, nhưng không thể đạt đến khả năng thần không biết quỷ không hay lẻn vào tướng phủ để cạo râu tóc chính mình, nếu hắn đoán không lầm thì có một đám người tụ tập cạnh bên người nàng, hoặc có một cao thủ võ công cao cường đang âm thầm bảo vệ nàng, bằng không, tại sao mình không tra xét được đến tột cùng là ai ở bên ngoài cứu đi Liễu Nhược Liên vào ngày hôm nàng bị vây bắt chứ.

Thử hỏi số lượng pháo lớn như vậy châm ngòi ở phố Trường An, thời điểm chính hắn điều động tất cả lực lượng tra tìm nhưng đều không có một chút tin tức nào, điều này thật sự làm cho người ta cảm thấy thật bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi)!

Ngay sau đó tướng phủ lại phát sinh một loạt sự tình, tất cả đều là cạo đầu, ngoại trừ Liễu Nhược Tuyên, thế nhưng Liễu Nhược Tuyên so với bọn hắn còn thảm hại hơn, rõ ràng là nhằm vào hành vi, cho nên Liễu Nghiêm phân tích, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, trên đời này sợ rằng không có người nào làm được chuyện như vậy.

Nhưng mà hắn đã phái thêm rất nhiều nhân thủ để tìm kiếm Liễu Nhược Liên, đều giống như mò kim dưới đáy biển không có chút manh mối gì, nàng giống như biến mất khỏi thế gian luôn vậy, ngoại trừ hôm đó chỉ vì quấy nhiễu hôn lễ mà xuất hiện, nếu không nàng căn bản như chưa từng xuất hiện qua.

Lại không biết rằng, thực lực đám người bên cạnh Hoa Thiên Vũ, đã vượt xa tưởng tượng của Liễu Nghiêm, hơn nữa Hoa Thiên Vũ vốn trải qua công phu che giấu đặc biệt mới xuất hiện trước mặt bọn họ. Hiện giờ Hoa Thiên Vũ đã đem tướng phủ lăn qua lăn lại (dày vò) làm cho người người cảm thấy bất an, tất cả mọi người đều hoảng sợ tới mức không thể chịu nổi. Thấy mục đích của mình đã đạt được rồi, liền không còn tâm tư trả thù tướng phủ, thay vào đó nàng bắt đầu tìm tới mục tiêu khác.

So với người tướng phủ, Hoa Thiên Vũ càng thống hận Lăng Mạc Thiên hơn rồi! Nếu như hôm đó không phải Lăng Mạc Thiên ngăn cản đường chạy trốn thuận lợi nhất của nàng thì nàng đã sớm chạy mất dạng, làm sao còn bị người của Liễu Nghiêm chặn đánh chứ! Vì vậy trong lòng nàng đã sớm ký nợ một khoản sổ sách cho Lăng Mạc Thiên. Hoa Thiên Vũ đã quyết định, sau khi lăn qua lăn lại xong ở tướng phủ, mục tiêu kế tiếp chính là vương phủ! Mục tiêu số một của nàng ở trong vương phủ này chính là Lăng Mạc Thiên.

Nhưng mà động tĩnh của Hoa Thiên Vũ ở tướng phủ thật sự là quá lớn, dân chúng bình thường ở trong kinh thành có thể không biết trong tướng phủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng là hoàng tử, Lăng Mạc Thiên muốn biết chuyện trong tướng phủ thì không có khó khăn gì, nhất là tướng phủ lần này bị Hoa Thiên Vũ huyên náo thật sự là quá lớn!

Vì vậy Lăng Mạc Thiên dễ dàng đoán được ai là người khởi xướng phía sau mọi chuyện, suy đoán của hắn so với Liễu Nghiêm nhanh nhạy hơn. Từ lúc bắt đầu, Lăng Mạc Thiên cũng không cho rằng phía sau Hoa Thiên Vũ có cao nhân, hắn ngay từ đầu xác định, mọi chuyện trong tướng phủ, tám chín phần mười là do Hoa Thiên Vũ tự mình làm chủ, hơn nữa nếu như Hoa Thiên Vũ không có hành động nhằm vào tướng phủ nữa thì mục tiêu tiếp theo của nàng tuyệt đối chính là mình!

Chương 235: Gà Bay Chó Sủa / 2023

Vừa nghe Hàn Phiêu khuyên nhủ an ủi, Lâm Phiên Phiên lại lắc đầu, ánh mắt kiên định không chút hối hận: “Không, em sẽ không thu tay, tuyệt đối không!”

Từ khi Phiên Nhàn cho cô xem những tài liệu kia, khoảnh khắc cô vẫn quyết định trở về cô đã định trước là không quay lại được, càng không thể thu tay về.

Hàn Phiêu còn muốn nói gì đó, lúc này di động của hắn đột nhiên vang lên, cầm lên nhìn, Hàn Phiêu không nhịn được chau mày lại.

Thấy sắc mặt Hàn Phiêu khác thường, Lâm Phiên Phiên khẽ trầm ngâm hỏi: “Anh ấy điện tới?”

“Anh ấy” mà Lâm Phiên Phiên nói dĩ nhiên là chỉ Sở Tường Hùng.

Cô cố ý yêu cầu ở chung với Hàn Phiêu, Sở Tường Hùng tuyệt đối sẽ không ngồi yên, lúc này e là đã tức điên lên rồi.

Hàn Phiêu nhún vai, gật đầu một cái nói: “Em đoán đúng rồi!”

Hắn không thể không thừa nhận, bây giờ Lâm Phiên Phiên càng ngày càng thông minh, hoặc có lẽ Lâm Phiên Phiên vẫn luôn là cô gái thông minh như vậy, trước đây cô không biểu hiện ra chẳng qua là vì cảm thấy không cần thiết.

“Không cần để ý tới anh ấy!”

Lâm Phiên Phiên mặt không đổi sắc, tức đi, tức đi, tốt nhất là tức đến nổ tung như sấm, nhưng lại không thể làm gì được, đây chính là kết quả cô muốn thấy nhất lúc này.

Nói xong Lâm Phiên Phiên đứng dậy đi vào phòng tắm, ngồi máy bay hơn nửa ngày, cô phải ngâm mình trong nước ấm mới được.

Nhưng Lâm Phiên Phiên tắm nước ấm cũng không hề yên lòng.

Khác sạn Dương Lan bốn năm năm nay vẫn như trước, tất cả trang bị sang trọng vẫn bày biện trước sau như một, giống y như đúc so với lúc đầu cô và Sở Tường Hùng gặp nhau ở đây, từ phòng tắm đến phòng ngủ, mỗi một chi tiết nhỏ đều không khác biệt gì, điều này khiến Lâm Phiên Phiên không ngăn cản được mà cứ nhớ lại những trận mây mưa điên cuồng cùng với Sở Tường Hùng ở đây…

Anh dịu dàng như vậy, cô ngây ngô như vậy.

Anh khiến tim cô đập như điên loạn, cô khiến anh như si như cuồng.

Bọn họ khi đó vui sướng cỡ nào, hạnh phúc cỡ nào, dường như cả thế giới chỉ còn lại có hai người bọn họ, trong mắt nhau chỉ thấy được lẫn nhau.

Nhưng bây giờ…

Giữa bọn họ chen ngang nhiều người như vậy, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, bọn họ không thể trở lại như xưa được nữa.

Đời người nếu chỉ như thường thấy thì thật tốt biết bao!

Trưa nay, Lâm Phiên Phiên ngủ mà mê man, cuốn vào chiếc giường lớn từng để lại cho cô vô vàn những kỷ niệm đẹp đẽ, cho dù trong giấc mơ cô cũng trầm vào đến không thở nổi.

Mà Hàn Phiêu thì nằm chợp mắt ở sofa ngoài phòng khách.

Tuy lần này ở cùng phòng là do Lâm Phiên Phiên chủ động yêu cầu, nhưng Hàn Phiêu biết rõ Lâm Phiên Phiên làm như vậy chẳng qua là để kích động Sở Tường Hùng, khiến Sở Tường Hùng thương tâm, khổ sở, đau đớn, vai trò của hắn trong đó chẳng qua chỉ là một thanh kiếm để Lâm Phiên Phiên khiến Sở Tường Hùng đớn đau mà thôi.

Tuy biết rõ, Hàn Phiêu cũng cam tâm tình nguyện, hắn sẽ không gây cho Lâm Phiên Phiên bất cứ phiền toái nào, giống như lúc này hắn tự mình ngủ sofa chứ không vào phòng ngủ của Lâm Phiên Phiên.

Hắn vững tin rằng, một ngày nào đó Lâm Phiên Phiên sẽ nhận ra, nhận ra hắn vẫn luôn yên lặng chờ đợi bên cạnh cô.

Cùng lúc đó Sở Tường Hùng vẫn luôn đứng ở ngoài cửa phòng 518, bao nhiêu lần anh định giơ tay lên gõ cửa phòng Lâm Phiên Phiên, thậm chí còn muốn phá cửa xông vào, nhưng anh lại sợ, sợ nếu như anh thật sự xông vào sẽ nhìn thấy cảnh mà anh không muốn thấy.

Gian phòng này đã từng là ngày tháng gặp gỡ đẹp nhất giữa anh và Lâm Phiên Phiên, anh đã mất đi nhiều thứ như vậy, anh không thể để những ký ức đẹp đẽ này cũng bị chôn vùi. Năm lần bảy lượt dằn vặt, Sở Tường Hùng rốt cuộc vẫn đứng ở cửa, không hề động đậy.

Từ trưa đến tối, lại từ tối đến sáng sớm, trọn nửa ngày và một đêm, Lâm Phiên Phiên không ra ngoài, Hàn Phiêu cũng không. Vì vậy Sở Tường Hùng cứ canh chừng cánh cửa này từ buổi trưa hôm đó cho đến sáng sớm hôm sau, không hề chợp mắt trong khoảng thời gian đó, cả đêm không ngủ khiến hai mắt anh đầy tơ máu và sự mệt mỏi rã rời.

Mà tất cả những điều này đương nhiên Lâm Phiên Phiên biết, cho nên cô mới không ra ngoài, cô chính là muốn xem xem rốt cuộc Sở Tường Hùng có thể đứng tới khi nào, mà kết quả chứng minh Sở Tường Hùng ngang bướng vượt xa khỏi tưởng tượng của cô.

Nhưng không biết được rằng ở Sở gia, bởi vì Sở Tường Hùng cả đêm không về, Mạc Tiểu Vang đã khiến cả Sở gia ầm ĩ đến gà bay chó sủa!

Tất cả người làm nam nữ giúp việc đều vô cớ bị phạt.

Trên bàn cơm sáng, Lôi Lôi ba tuổi chỉ vì uống sữa tươi không cẩn thận bị sặc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên ho khan mấy tiếng, lập tức dẫn tới một trận tức giận mắng mỏ của Mạc Tiểu Vang, cuối cùng còn nhấc Lôi Lôi lên đánh đen đét vào mông nhỏ của nó.

Hoàn toàn trút hết tất cả lửa giận lên người Lôi Lôi vô tội, đứa trẻ mới chỉ ba tuổi nhất thời vừa sợ vừa đau, khóc Ôn Ôn lên.

Thân là bà nội đứa trẻ, Hứa Bành thực sự không nhìn nổi nữa, vội vàng giành lấy đứa trẻ từ tay Mạc Tiểu Vang, mặt sầm lại mắng: “Cô nổi điên làm gì, trẻ con làm gì sai mà cô đánh nó thế, người ta nói đánh con đau mẹ, năm nay Lôi Lôi mới có ba tuổi mà cô lại có thể xuống tay nặng như vậy, rốt cuộc cô có phải là mẹ không, sao cô ác thế!”

Bạn đang đọc truyện trên website chúng tôi

Thổ Phỉ Công Lược Chương 150: Gà Bay Chó Sủa Vì Đi Đông Hải!!!, / 2023

Bên trong Ôn phủ, hai hạ nhân đang đầy mặt lo lắng.

“Đại nhân ngồi ở đây cũng gần một canh giờ rồi?”

“Cũng không phải, cơm cũng không ăn được hai muỗng, liền vào trong đình này ngồi, cũng không thấy nói chuyện.”

“Ngay cả điểm tâm Vương thẩm làm cũng không ăn.”

“Đại đương gia rốt cuộc đi đâu, sao còn chưa thấy trở về, nếu cứ tiếp tục ngồi như vậy, có thể xảy ra chuyện hay không a.”

“Không bằng đến Sơn Hải Cư xem thử? Tìm Lục nhị đương gia đến đây.”

“Đi, ta đi đến đó, ngươi canh chừng đại nhân a, ngàn vạn lần trong lòng đừng nghĩ quẩn rồi nhảy xuống hồ nha.”

“Phi phi phi, cái miệng của ngươi nói bậy bạ cái gì đó hả, đang êm đẹp đại nhân của chúng ta sao có thể nhảy xuống hồ !”

“Đây chẳng phải là ta đang lo lắng sao, bằng không không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm hồ nước làm gì.”

“Suỵt, đại nhân đứng lên.”

“Hai hạ nhân lập tức đứng thẳng, cười tươi như hoa chào hỏi: “Đại nhân muốn đi ăn cơm a?”

“Hiện tại ăn cơm gì nữa.” Ôn Liễu Niên ỉu xìu hỏi, “Đại đương gia trở về chưa?”

“Vẫn chưa.” Hạ nhân đồng loạt lắc đầu.

“Sao còn chưa trở về.” Ôn Liễu Niên nói thầm, tuy nói lúc trước đáp ứng để hắn đi tìm Hoàng thượng, nhưng thủy chung rốt cuộc không an tâm, nhiều lần suy xét vẫn là ra cửa, một đường ngồi kiệu thẳng đến hoàng cung.

“Triệu đại đương gia?” Sở Uyên kinh ngạc, “Không nghe có người thông truyền, đến khi nào vậy?”

Ôn Liễu Niên: “…”

“Có thể trên đường có chuyện trì hoãn hay không.” Sở Uyên hỏi, “Có cần trẫm phái người ra ngoài tìm không?”

“Đa tạ Hoàng thượng.” Ôn Liễu Niên gật đầu đáp ứng – Vạn nhất còn dư nghiệt Thanh Cầu ở Vương thành, thủy chung vẫn là không yên.

Sau thời gian một nén nhang, Ngự Lâm quân được phái ra ngoài thăm dò trở về, nói trên đường vừa vặn gặp được Triệu đại đương gia cùng tiểu vương gia trở về thành, hai người lúc trước cùng đến ngoại ô giải sầu.

Ôn Liễu Niên ánh mắt mờ mịt: “A?”

Sở Uyên cũng rất buồn bực: “Vậy Thẩm minh chủ đâu?”

“Không thấy.” Phó thống lĩnh Ngự Lâm quân lắc đầu, “Bất quá tâm tình tiểu vương gia nhìn qua tựa hồ không tốt, hẳn là đang giận dỗi với Thẩm minh chủ.”

Sở Uyên bỗng bật cười, nhìn Ôn Liễu Niên nói: “Đại khái là Triệu đại đương gia đang đi trên đường vừa vặn gặp được, không yên lòng liền đi theo ra khỏi thành.”

“Vậy thì tốt rồi.” Ôn Liễu Niên thở phào, “Vậy vi thần cáo lui trước.”

“Triệu đại đương gia tìm trẫm, là có chuyện gì?” Sở Uyên hỏi.

Ôn Liễu Niên thành thành thật thật nói: “Hắn không yên lòng để vi thần đến Đông Hải.”

“Thế nhưng trẫm đã cam đoan, ái khanh sẽ không có bất cứ nguy hiểm.” Sở Uyên nói.”Vi thần đã nói qua.” Ôn Liễu Niên nói, “Nhưng hắn vẫn là không yên lòng.”

Sở Uyên nói: “Ngữ điệu ái khanh tựa hồ có chút khoe khoang.”

Ôn Liễu Niên khiêm tốn lắc đầu: “Không có không có.”

Sở Uyên buồn cười nhìn hắn.

Ôn Liễu Niên gãi gãi mặt.

“Cũng được, trẫm cùng ái khanh một đường đến Ôn phủ.” Sở Uyên đứng lên.

“Hoàng thượng?” Ôn Liễu Niên chấn kinh.

“Dù sao cũng phải cho Triệu đại đương gia một cái cam đoan.” Sở Uyên nói, “Bằng không nếu là hắn không đồng ý, chỉ sợ ái khanh cũng không thể thuận lợi xuôi Nam.”

Ôn Liễu Niên nhấn mạnh: “Chuyện lớn trong nhà, đó giờ đều là do vi thần làm chủ.” Ý kiến người còn lại cũng không quan trọng lắm, rất có tính phu cương.

“Ngay cả ăn miếng thịt cũng phải trốn đến chỗ của trẫm, ái khanh vẫn là đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa.” Sở Uyên ngữ điệu có chút đồng tình.

Ôn Liễu Niên: “…”

Sở Uyên vỗ vỗ bả vai hắn, mang theo một đường ra cửa.

Diệp Cẩn sắc mặt tràn ngập sát khí xông tới, phía sau còn có Thẩm Thiên Phong không rõ tình hình – Lúc trước Triệu Việt đưa người về nhà, còn chưa hỏi rõ ràng là sao thế này, thì lại vỗ bàn chạy vào trong cung, nhìn giống như là muốn đốt phòng.

“Tiểu -” một chữ “Cẩn” còn chưa nói ra khỏi miệng, Diệp Cẩn đã lập tức nói: “Ta muốn đi Đông Hải !”

“Đi Đông Hải làm gì?” Sở Uyên như trong dự liệu không tán thành.

“Luyến tiếc Ôn đại nhân.” Diệp Cẩn không chút nghĩ ngợi, thốt ra.

Ôn Liễu Niên vừa mừng vừa lo, thật không?

“Cứ quyết định như vậy đi, ta trở về thu thập đồ vật, Ôn đại nhân đi bao lâu, ta liền đi bấy lâu.” Diệp Cẩn đánh nhịp.

“Không được hồ nháo.” Sở Uyên nhíu mày.

“Ngươi quản ta.” Diệp Cẩn xoay người bước ra ngoài, bóng dáng vừa lãnh diễm, lại vừa ngạo kiều.

Sở Uyên đau đầu nhìn về phía Thẩm Thiên Phong.

Thẩm minh chủ lắc đầu: “Khuyên không được.” Huống hồ cho dù có thể khuyên, cũng không nỡ khuyên.

Đừng nói là Đông Hải, cho dù là Nam Man Bắc Cương thậm chí Tây Dương, tất nhiên cũng sẽ gật đầu đáp ứng.

“Ái khanh trở về trước đi.” Sở Uyên thở dài, “Trẫm đi xem Tiểu Cẩn.”

“Vâng.” Ôn Liễu Niên gật đầu, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ, vì thế vừa về nhà liền chạy thẳng đến thư phòng hỏi đến tột cùng.

“Chạy cái gì, cũng không sợ ngã.” Triệu Việt vươn tay tiếp được hắn.

“Nói tốt là muốn đi tìm Hoàng thượng, như thế nào lại cùng Diệp cốc chủ ra khỏi thành.” Ôn Liễu Niên nói, “Còn nữa, vì sao Diệp cốc chủ lại muốn đi Đông Hải?”

“Diệp cốc chủ nói có hắn ở đó, tất nhiên sẽ bảo ngươi không việc gì.” Triệu Việt nói, “Nghe ngữ điệu tựa hồ rất mâu thuẫn với Đoạn Bạch Nguyệt.”

“Lúc trước không nhìn ra a.” Ôn Liễu Niên mờ mịt, “Lúc Hoàng thượng viết thư nhờ Tây Nam vương tìm dùm Hồng giáp lang, Diệp cốc chủ còn rất cao hứng.” Như thế nào đột nhiên liền bắt đầu mâu thuẫn.

“Vậy thì kỳ quái.” Triệu Việt ôm hắn ngồi ở trên ghế, “Bất quá người Hoàng gia bước ra, làm việc tựa hồ đều có chút kỳ quái.”

“Vậy có Diệp cốc chủ ở đó, ngươi có thể đáp ứng cho ta đến Đông Hải không?” Ôn Liễu Niên hỏi.

“Hoàng thượng cũng không đáp ứng cho Diệp cốc chủ đến đó.” Triệu Việt xoa bóp khuôn mặt của hắn.

“Ta cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi.” Ôn Liễu Niên ôm cổ hắn, “Đã làm quan ở trong triều, sao có thể suốt ngày rảnh rỗi. Huống hồ dựa vào đầu óc của ta, đừng nói là một tên Tây Nam vương, cho dù là ba mươi sáu trại chủ ở Vân Nam, cũng không nhất định có thể gây khó dễ cho ta.”

“Không thể không đi sao?” Triệu Việt bất đắc dĩ, “Ta thà rằng ngươi ở lại Vương thành.”

“Ta muốn đi.” Ôn Liễu Niên nói, “Muốn cách ngươi gần một chút, cũng muốn thử xem chính mình rốt cuộc có thể làm bao nhiêu chuyện.”

Triệu Việt nhìn hắn thở dài.

“Ngươi đáp ứng ta đi.” Ôn Liễu Niên thanh âm rất mềm.

Triệu Việt vẫn là không yên lòng.

Ôn Liễu Niên đột nhiên từ trong lòng hắn đứng lên.

Triệu Việt còn tưởng là mình không tỏ thái độ thì chọc hắn tức giận, chỉ là còn chưa kịp mở miệng dỗ, Ôn Liễu Niên đã bắt đầu cởi y phục.

Triệu đại đương gia: “…”

Ôn Liễu Niên tháo đai lưng, để ngoại bào ở một bên, tốc độ quả thật rất nhanh.

Triệu Việt nắm tay hắn: “Làm gì vậy?”

Ôn đại nhân nói: “Sắc dụ.”

Triệu Việt dở khóc dở cười: “Đừng hồ nháo.”

“Vậy ngươi đáp ứng ta.” Ôn Liễu Niên kiên trì.

Triệu Việt nói: “Nếu ta không đáp ứng thì sao?”

Ôn Liễu Niên trả lời: “Vậy ta sẽ cởi quần !”

Triệu Việt: “…”

Ôn Liễu Niên mặc lý y kiên quyết nhìn hắn.

Triệu Việt kéo hắn ôm vào trong lòng: “Cũng không sợ cảm lạnh.”

“Ta muốn đi Đông Hải !” Ôn Liễu Niên siêng năng.

“Chờ ta đến tìm Hoàng thượng trước.” Triệu Việt vỗ vỗ lưng hắn.

Ôn Liễu Niên than thở, sao còn chưa chịu từ bỏ, chính mình ngay cả xiêm y cũng cởi rồi.

Triệu Việt mặc lại ngoại bào cho hắn.

“Thế nào?” Ôn Liễu Niên hỏi.

Triệu Việt thành thật trả lời: “Vẫn là có thịt.”

Ôn Liễu Niên rất là nghi hoặc: “Sao ta ăn hay không ăn vẫn dư thịt vậy.” Đoạn thời gian trước rõ ràng ăn không ngon.

“Đây là chuyện tốt.” Triệu Việt mặc lại y phục cho hắn, “Được rồi, đi ăn cơm đi.”

Ôn đại nhân trong lòng có chút tiếc nuối, bị hắn nắm tay ra cửa.

Cư nhiên cũng không hôn một cái, đừng nói chi là làm chuyện khác.

Đã nói Sở Uyên muốn đến nhà tìm, nhưng sau khi ăn cơm xong, Triệu Việt vẫn ở đại sảnh chờ. Mắt thấy đã sắp khuya, Tứ Hỉ công công mới vội vã chạy tới, nói là hôm nay Hoàng thượng có chuyện không rời đi được, ngày mai mới có thể đến.

“Là vì Diệp cốc chủ?” Ôn Liễu Niên nhiều chuyện hỏi.

“Cũng không phải.” Tứ Hỉ công công sầu mi khổ kiểm, “Cũng không biết là làm sao, hai người vẫn trong thư phòng, ngay cả Thẩm minh chủ cũng không được vào.”

“Không cãi nhau chứ?” Ôn Liễu Niên lo lắng.

“Ngược lại là không có, nhưng cũng không sai biệt lắm.” Tứ Hỉ công công hạ giọng nói, “Dự tính lúc này Hoàng thượng có đau đầu.”

Ôn Liễu Niên trong lòng lập tức chột dạ.

Thứ nhất lo lắng Hoàng thượng cùng Diệp cốc chủ, thứ hai cũng lo lắng nam nhân nhà mình.

Tâm tình Hoàng thượng rõ ràng không tốt, hai người ngày mai còn muốn trò chuyện, vạn nhất trò chuyện xảy ra chuyện thì phải làm sao.

Đêm nay, Ôn đại nhân mất ngủ, không ngừng quấy rối Triệu đại đương gia, cuối cùng bị đặt ở trên giường hôn một cái, mới miễn cưỡng dừng lại, nhưng vẫn là không muốn ngủ, vẫn nằm sấp nhích tới nhích lui, không phải thẳng tắp đem chính mình dựng thành một cây gậy, thì chính là co thành một đống, lăn từ đầu này đến đầu kia.

Triệu Việt dở khóc dở cười.

“Trời – sáng – rồi – a -” Ôn Liễu Niên nằm ở trên giường, trơ mắt nhìn phía Đông lộ ra một đường trắng.

“Ép buộc đủ rồi?” Triệu Việt vỗ vỗ đầu hắn.

Ôn Liễu Niên ghé vào trong lòng hắn: “Hôm nay gặp được Hoàng thượng, nói chuyện phải có chừng mực.”

“Tất nhiên, ta cũng không ngốc.” Triệu Việt xoa bóp mũi hắn, “Chỉ cần ngươi có thể không gặp nguy hiểm, ta cần gì phải đôi co với Hoàng thượng.”

Sao lại chắc chắn sẽ có nguy hiểm chứ. �

Ôn Liễu Niên ở trong lòng nghĩ.

Lúc trước bản thân cũng là nghe qua không ít chuyện thủ lĩnh bộ lạc Nam Man, nghe nói ở bên cạnh Tây Nam vương không hề ít, cũng không biết lúc này có mang theo cùng đến Đông Hải không.

Phong tục khác biệt ngôn ngữ không thông, phun lửa lên núi đao mọi thứ đều thông thạo, loại kỳ nhân dị sĩ này, ở Vương thành có thể thấy được không?

Tất nhiên phải đến mở mang tầm mắt.

Ngàn dặm ngoài Đông Hải, một nhóm nam tử ăn mặc kỳ dị đột nhiên liền ớn lạnh một cái.

“Làm sao vậy?” Đoạn Bạch Nguyệt buông chén rượu trong tay.

“Hồi vương gia, cảm thấy sau lưng có chút ớn lạnh.” Nam tử hồi đáp.

“Bốn người cùng nhau phía sau lưng ớn lạnh?” Đoạn Bạch Nguyệt cười lắc đầu, “Đây cũng không phải là điềm báo gì tốt, e là phải đi huân tẩy cầu phúc đổi vận a.”

“Đại nhân, đại đương gia.” Một lát sau, quản gia ở ngoài cửa nói, “Người trong cung đến, nói là Hoàng thượng lập tức sẽ đến.”

“Ta đi xem thử, ngươi ngủ tiếp đi.” Triệu Việt dịch lại góc chăn đắp cho hắn.

Ôn Liễu Niên gục mí mắt, mơ mơ màng màng gật đầu – Cuối cùng là bắt đầu có chút mệt mỏi.

Triệu Việt xoay người xuống giường.

Ước chừng sau một chén trà, Sở Uyên quả nhiên liền cải trang đến Ôn phủ, vành mắt có chút phát đen, hiển nhiên cũng là không nghỉ ngơi tốt.

“Hoàng thượng.” Triệu Việt nói.

“Trẫm biết đại đương gia đang lo lắng cái gì.” Sở Uyên khoát tay, “Tiểu Cẩn cũng là vì vậy mà ồn ào cả đêm, trước để trẫm yên tĩnh một lát.”

Triệu Việt phân phó hạ nhân đi pha trà.

“Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công vội vã chạy vào, “Diệp cốc chủ lại tới nữa a.”

Sở Uyên sắc mặt lập tức trắng bệch: “Thẩm minh chủ đâu?”

“Không ở, chỉ có một mình Diệp cốc chủ.” Tứ Hỉ công công đáp.

“Ôn ái khanh đâu?” Sở Uyên lại hỏi.

“Còn đang nghỉ ngơi.” Triệu Việt nói, “Tối qua cảm lạnh, thứ không thể cung nghênh Hoàng thượng.”

Hai người hỗ trợ đều không ở đây, Sở Uyên cảm thấy tâm mình chưa bao giờ mệt qua như thế.

Diệp Cẩn đằng đằng sát khí vọt vào tiểu viện.

Hắn còn chưa mở miệng, Sở Uyên đã lao tâm lao lực quá độ: “Trẫm đáp ứng ngươi là được.” Bằng không nếu là tiếp tục làm ầm ĩ lên, quả thực chịu không nổi a.

Một chân Diệp Cẩn còn chưa rảo bước qua cửa, sau khi nghe được liền xoay người bước ra ngoài.

Về nhà thu thập hành lý.

Triệu Việt: “…”

“Đại đương gia cũng nhìn thấy rồi.” Sở Uyên bất đắc dĩ nói, “Nếu quả thật có nguy hiểm, trẫm không có khả năng đáp ứng để Tiểu Cẩn đến đó.”

Triệu Việt nói: “Nhưng bên cạnh Diệp cốc chủ có Thẩm minh chủ bảo hộ.”

“Bên cạnh Ôn đại nhân cũng có người Truy Ảnh cung, nếu đại đương gia vẫn không yên lòng, ảnh vệ trong cung cũng có thể một tấc cũng không rời bảo hộ ái khanh.” Sở Uyên nói, “Huống hồ trong tay trẫm đang nắm thóp Đoàn Bạch Nguyệt, hắn sẽ không manh động. Ôn ái khanh là ta rường cột nước nhà Đại Sở ta, đừng nói là một tên Đoàn Bạch Nguyệt, cho dù là tám tên hay mười tên, thêm vào cùng một chỗ cũng không thành vấn đề, trẫm chỉ biết so tất cả mọi người trẫm càng quan tâm an nguy của hắn.”

Triệu Việt do dự một lát, cuối cùng gật đầu đáp ứng.

“Được.”

***

Gà Lai Chó,Gà Lông Xù,Gà Lai Thỏ / 2023

Gà Silkie gây chú ý khi sở hữu bộ lông xù kỳ lạ và tất cả đều là lông tơ chứ không phải lông vũ. Vì vậy mặc dù đẹp nhưng chúng không thể bay giống như những con gà khác.Vì lông của chúng mềm giống như lụa, thậm chí phủ kín cả chân nhìn chẳng khác nào con thú bông di động. Khuôn mặt là bộ phận duy nhất có thể nhìn thấy trên toàn bộ thân của nó, nhiều con chỉ để lộ mỗi chiếc mỏ xinh xắn. Nhờ có bộ lông đặc biệt nên gà Silkie có thể sống được trong mọi điều kiện khắc nghiệt.

Bán gà lông xù con,gà giống lông xù sinh sản

Gà lông xù NUÔI TRONG NHÀ NHƯ CHÓ ,MÈO,thỏ.Thức ăn cho gà lông xù chủ yếu thóc,ngô,rau xanh…

Gà silkie màu chó đốm.mẫu mới.

CÓ THỂ NHUỘM TÓC CHO các BÉ gà lông xù ĐỦ MÀU SẮC

CÁC CHÚ BÉ gà lông xù con RA ĐỜI thật đáng yêu.

khi gà lông xù được 1 tháng tuổi bán ra thị trường

Theo tài liệu nghiên cứu cho biết, giống gà Silkie có xuất xứ từ Trung Quốc và được đưa đến châu Âu cách đây khoảng 200 năm trước. Các nhà nhân giống Hà Lan cho rằng nó được lai giữa gà và thỏ, m Một số khác khẳng định chúng lai giữa gà và loài chó Nhật lông xù, nên mới có hình dáng kỳ lạ như vậy. Trong một đợt thám hiểm vào thế kỷ 13 tại Trung Quốc, Marco Polo đã miêu tả một loài chim có đặc điểm rất giống với gà Silkie. Ngoài màu trắng, giống gà này còn có lông màu xám, màu vàng,ngũ sắc,đen… rất đẹp và có thể sống thọ khoảng chín năm.

TỪ KHÓA LIÊN QUAN: GÀ ĐEN INDONESIA GÀ LAI CHÓ CHOCOLATE WYANDOTTEGÀ KHỔNG LỒ XỨ CATALANGÀ LAI VOI (CHÂN GÀ CỰC TO)

GÀ LAI CÁ (DIỀU TRẮNG) SILVER WYANDOTTE GÀ VẢY CÁ SƯ TỬ

Bạn đang xem bài viết Chương 26: Gà Bay Chó Sủa / 2023 trên website Misssportsvietnam.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!